注音ㄊㄤˊ ㄇ一ㄥˊ ㄏㄨㄤˊ
唐明皇

词语解释
唐明皇[ táng míng huáng ]
⒈ 即唐玄宗。因谥号为至道大圣大明孝皇帝,故称。多用于戏曲小说。
引证解释
⒈ 即 唐玄宗。因谥号为 至道大圣大明孝皇帝,故称。多用于戏曲小说。
国语辞典
唐明皇[ táng míng huáng ]
⒈ 帝号。指唐代中兴君主李隆基。参见「李隆基」条。
英语Emperor Ming of Tang (685-762), also known as Emperor Xuanzong of Tang 唐玄宗[Tang2 Xuan2 zong1], reigned 712-756
德语Einer der bekanntesten chinesischen Kaiser in der Tang Dynastie (618-907 n.Chr.), geboren als Li, Longji (685-762). Seine Regierungszeit zwischen 712, 13 und 756 markiert den Höhepunkt und jähen Absturz dieser Dynastie. (S)
法语Tang Xuanzong
分字解释
- 有人则认为,中秋节是由唐明皇赏月开始的。
- 杨贵妃因唐明皇夜不回宫,心底生怨,借酒浇愁。
- 叙事聚焦表现为由唐明皇到杨太真的切换和位移。
- 安禄山见驾唐明皇和杨贵妃,别有用心地跳起了胡腾舞。
- 唐明皇就任以后,在皇宫里设教坊,“梨园”就是专门培养演员的地方。
- 唐明皇是个绝顶聪明的人,在边上听了一遍,居然就把这个曲子给记了下来。
- 她的处女作是1993年的《唐明皇》,并因为角色而大获赞誉,该剧也获得了无数最佳儿童剧大奖。
- 安禄山见驾唐明皇和杨贵妃,带来了胡人盛行的胡旋舞和胡腾舞,强劲狂放的胡风为大唐文化注入了旺盛的活力。
相关词语
- zhù táng住唐
- táng tī唐锑
- táng shǔ唐鼠
- páng táng旁唐
- nòng táng弄唐
- gāo táng mèng高唐梦
- táng yú zhī zhì唐虞之治
- táng sēng唐僧
- féng táng lǎo冯唐老
- táng sàng唐丧
- qú táng guān瞿唐关
- táng bēi唐陂
- táo táng shì陶唐氏
- táng sè唐塞
- sān táng三唐
- táng shì唐室
- wǎn táng晩唐
- táng gǔ tè唐古特
- qiú mǎ yú táng sì求马于唐肆
- míng táng明唐
- míng xiá明黠
- míng fá chì fǎ明罚敕法
- míng zhēng明征
- míng tǎn明坦
- míng zhuāng明妆
- shū míng疏明
- míng mù dá cōng明目达聪
- shuō míng shū说明书
- míng suàn明算
- bīng xuě cōng míng冰雪聪明
- biāo míng标明
- míng mù明牧
- yuán míng shàng zuò圆明上座
- míng duàn明断
- bèi àn tóu míng背暗投明
- míng tóng明瞳
- fèng rú shén míng奉如神明
- shuǐ míng shān xiù水明山秀
- bù míng不明
- jiǎng fá fēn míng奖罚分明
- tiān huáng天皇
- huáng fū皇荂
- hòu huáng后皇
- huáng bó皇伯
- huáng wáng皇王
- huáng qú皇衢
- zhāng huáng shī cuò张皇失措
- huáng dì lǎo zǐ皇帝老子
- huáng jū皇居
- huáng huá shǐ皇华使
- huáng tiān shàng dì皇天上帝
- huáng líng皇灵
- huáng mín皇民
- wèi huáng未皇
- huáng bō皇波
- huáng jiōng皇扃
- huáng dé皇德
- fǔ fú huáng yóu黼黻皇猷
- sān shí liù yù huáng三十六玉皇
- huáng zhǐ皇旨