注音ㄕㄚ ㄖㄤˇ
沙壤

词语解释
沙壤[ shā rǎng ]
⒈ 沙漠。
⒉ 沙地,含沙多的土壤。
引证解释
⒈ 沙漠。
引《新唐书·文艺传中·李邕》:“妾愿使 邕 得充一卒,効力王事,膏涂朔边,骨粪沙壤,成 邕 夙心。”
⒉ 沙地,含沙多的土壤。
引宋 苏舜钦 《并州新修永济桥记》:“太原 地括众川而 汾 为大,控城扼关,与官亭民居相逼切,每涨怒则汩漱沙壤,批啮廉岸。”
李广田 《地之子》诗:“我爱着这地面上的沙壤,湿软软的,我的襁褓;更爱着绿绒绒的田禾,野草,保母的怀抱。”
分字解释
- 甘草生长的土壤主要为沙壤,表层比较干旱,深层土壤水分适宜。
相关词语
- zhēng shā wéi fàn蒸沙为饭
- huà shā yìn ní画沙印泥
- liáng shā凉沙
- shā liǔ沙柳
- cháng shā qiǎng mǐ fēng cháo长沙抢米风潮
- gǔ ěr bān tōng gǔ tè shā mò古尔班通古特沙漠
- shā zi dēng沙子灯
- chén shā jié尘沙劫
- shā yǔ沙雨
- shā xì沙戏
- shā dǎo沙岛
- shā duī沙塠
- shā cōng沙葱
- jīn táo shā jiǎn金淘沙拣
- fēi shā zǒu shí飞沙走石
- shā wài沙外
- shā tú沙屠
- shā shēn沙参
- shā bō沙钵
- shā shī沙虱
- kòu shí kěn rǎng叩石垦壤
- huì rǎng秽壤
- chén rǎng尘壤
- kū rǎng枯壤
- fán rǎng烦壤
- rǎng fén壤坟
- rǎng zǐ壤子
- qián rǎng潜壤
- miǎn yán tiān rǎng腼颜天壤
- fēng rǎng封壤
- jī rǎng gē击壤歌
- rǎng rǎng壤壤
- lián rǎng连壤
- rǎng wēng壤翁
- shū rǎng殊壤
- tiān rǎng xuán gé天壤悬隔
- yún rǎng云壤
- yě rǎng野壤
- jiè rǎng界壤
- xiá rǎng遐壤