注音ㄕㄚ ㄖㄤˇ
沙壤

词语解释
沙壤[ shā rǎng ]
⒈ 沙漠。
⒉ 沙地,含沙多的土壤。
引证解释
⒈ 沙漠。
引《新唐书·文艺传中·李邕》:“妾愿使 邕 得充一卒,効力王事,膏涂朔边,骨粪沙壤,成 邕 夙心。”
⒉ 沙地,含沙多的土壤。
引宋 苏舜钦 《并州新修永济桥记》:“太原 地括众川而 汾 为大,控城扼关,与官亭民居相逼切,每涨怒则汩漱沙壤,批啮廉岸。”
李广田 《地之子》诗:“我爱着这地面上的沙壤,湿软软的,我的襁褓;更爱着绿绒绒的田禾,野草,保母的怀抱。”
分字解释
- 甘草生长的土壤主要为沙壤,表层比较干旱,深层土壤水分适宜。
相关词语
- shā tān沙潬
- ruǎn shā软沙
- huí shā回沙
- shā qiǎn ér沙浅儿
- shā yǎn沙魇
- shā táng沙糖
- shā lù沙鹭
- shā jiè沙界
- shā yī沙衣
- jiāng shā江沙
- zhà shā咤沙
- shā bō沙钵
- jiā shā加沙
- shā ruì沙汭
- jiāo shā shí làn焦沙烂石
- shā zuǐ沙嘴
- hé shā shì jiè河沙世界
- shā yuàn沙苑
- dèng shā tài lì澄沙汰砾
- shā lóng沙龙
- chǔ rǎng楚壤
- jí rǎng吉壤
- qióng rǎng穷壤
- yě rǎng野壤
- bāng rǎng邦壤
- rǎng chóng壤虫
- lián rǎng连壤
- rǎng wēng壤翁
- yì rǎng裔壤
- xiù rǎng绣壤
- tiān rǎng wáng láng天壤王郎
- yào rǎng要壤
- xián rǎng咸壤
- pì rǎng僻壤
- bī rǎng逼壤
- bái rǎng白壤
- jiāng rǎng疆壤
- shàng rǎng上壤
- gù rǎng故壤
- líng rǎng陵壤