注音ㄐ一ˊ ㄖㄤˇ
吉壤

词语解释
吉壤[ jí rǎng ]
⒈ 旧指风水好的坟地。
⒉ 犹良田沃土。
引证解释
⒈ 旧指风水好的坟地。
引明 沉德符 《野获编补遗·列朝·大峪山用舍》:“十七年十二月, 章圣太后 崩。上忽下詔,迁 显陵 梓宫改葬於北。六飞亲閲,得吉壤於 天寿山 之大峪。”
清 昭槤 《啸亭杂录·亲定陵寝》:“后有善青乌者,视邱惊曰:‘虽命我辈足遍海内求之,不克得此吉壤也。’”
《清史稿·礼志十一》:“自 世宗 亲营 泰陵 吉壤,工需动用内帑,并諭毋建石像,惜人力。”
⒉ 犹良田沃土。
引清 黄六鸿 《福惠全书·教养·植桑榆》:“遥望其处,鬱鬱葱葱,翠云盘结,居然旺气所钟,不亦名区吉壤哉。”
分字解释
※ "吉壤"的意思解释、吉壤是什么意思由诗词六六汉语词典查词提供。
相关词语
- jí xiáng zuò吉祥坐
- qīng jí清吉
- jí guāng fèng yǔ吉光凤羽
- wàn nián jí dì万年吉地
- jí jù吉剧
- qín jí liǎo秦吉了
- jí wù吉物
- jí zhān吉占
- shěn jí tiě lù沈吉铁路
- jí jí即吉
- féng jí逢吉
- jí xiáng tiān mǔ吉祥天母
- jí dīng gē dǎn吉丁疙疸
- táng jí hē dé堂吉诃德
- bǔ jí卜吉
- jí tǔ吉土
- jí lóng pō吉隆坡
- jí luó xiāng吉罗香
- jí hē dé吉诃德
- jí le吉了
- piān xiāng pì rǎng偏乡僻壤
- qióng rǎng穷壤
- miǎn yán tiān rǎng腼颜天壤
- gǎo rǎng稿壤
- shā rǎng沙壤
- tiān rǎng zhī gé天壤之隔
- hóng rǎng红壤
- zhòng rǎng重壤
- bī rǎng逼壤
- wǔ rǎng五壤
- xī rǎng息壤
- xiǔ rǎng朽壤
- rǎng liú壤流
- qiū rǎng丘壤
- jiē rǎng接壤
- huáng rǎng黄壤
- zhēng rǎng蒸壤
- xī rǎng西壤
- yīn rǎng阴壤
- gǔ fù jī rǎng鼓腹击壤