注音ㄎㄨㄤˊ ㄊㄨㄥˊ
狂童

词语解释
狂童[ kuáng tóng ]
⒈ 轻狂顽劣的少年。指狂悖作乱的人。童,奴才。此为鄙称。
引证解释
⒈ 轻狂顽劣的少年。
引《诗·郑风·褰裳》:“狂童之狂也且。”
孔颖达 疏:“狂童,谓狂顽之童稚。”
朱熹 集传:“狂童犹狂且,狡童也。”
清 宋荦 《<明遗民诗>序》:“岂能使狂童怨女,放士鲜民,皆奏清庙之音。”
⒉ 指狂悖作乱的人。童,奴才。此为鄙称。
引唐 韩愈 《送张道士序》:“臣有平贼策,狂童不难治。”
唐 韩偓 《乱后却至近甸有感》诗:“狂童容易犯 金门,比屋齐人作旅魂。”
国语辞典
狂童[ kuáng tóng ]
⒈ 狂妄顽劣的少年。
引《诗经·郑风·褰裳》:「子不我思,岂无他人?狂童之狂也且!」
分字解释
※ "狂童"的意思解释、狂童是什么意思由诗词六六汉语词典查词提供。
相关词语
- kuáng quán狂泉
- kuáng huì狂会
- kuáng fēng zhòu yǔ狂风骤雨
- kuáng huā bìng yè狂花病叶
- kuáng xǐ狂喜
- fàng kuáng放狂
- kuáng màn狂蔓
- kuáng jì狂悸
- kuáng yào狂药
- kuáng huān jié狂欢节
- kuáng chěng狂骋
- fā kuáng发狂
- kuáng rǎng狂攘
- kuáng hóu狂喉
- kuáng hū狂呼
- kuáng dàn狂诞
- kuáng bì狂愎
- kuáng nì狂逆
- kuáng chén狂尘
- kuáng jié狂节
- tóng jī童鸡
- chèn tóng龀童
- diān tóng颠童
- xìng tóng幸童
- mán tóng蛮童
- tóng nán童男
- xiǎo tóng小童
- yòu tóng幼童
- péng tóng搒童
- tóng guàn童丱
- jiā tóng家童
- tóng yáo童谣
- bā tóng巴童
- tóng shù童竖
- tóng niú jiǎo mǎ童牛角马
- zhuān tóng颛童
- mén tóng门童
- shí jīng tóng zǐ十经童子
- tóng jī童羁
- tóng qù童趣