注音ㄊㄨㄥˊ ㄍㄨㄢˋ
童丱

词语解释
童丱[ tóng guàn ]
⒈ 指童子;童年。丱,丱角,儿童发式。
引证解释
⒈ 指童子;童年。丱,丱角,儿童发式。
引北齐 颜之推 《颜氏家训·勉学》:“蛮夷童丱,犹能以学成忠。”
《旧唐书·崔祐甫传》:“臣在童丱,即闻其説,信知古人以韦弦作戒,其益弘多。”
宋 司马光 《和钱君倚日本刀歌》:“其先 徐福 诈 秦 民,采药淹留童丱老。”
清 顾炎武 《梓潼篇赠李中孚》:“隐痛方童丱,严亲赴国仇。”
分字解释
※ "童丱"的意思解释、童丱是什么意思由诗词六六汉语词典查词提供。
相关词语
- tóng yán hè fà童颜鹤发
- tóng yǎng xí童养媳
- tóng zǐ láo童子痨
- sān jiǎo tóng三角童
- tóng róng童容
- tóng ái童騃
- ān tóng安童
- ní tóng zǐ尼童子
- yù tóng浴童
- tóng xīn wèi mǐn童心未泯
- tóng xīn童心
- chǐ huō tóu tóng齿豁头童
- xiān tóng xiān nǚ仙童仙女
- tóng zhēn童真
- wén tóng文童
- tóng dì zhōu童第周
- nài tóng ér耐童儿
- zǐ tóng子童
- tóng yǎng童养
- tóng zǐ kē童子科
- liǎng jiǎo guàn两角丱
- tóng guàn童丱
- jiǎo guàn角丱
- tiáo guàn龆丱
- tiáo guàn髫丱
- liǎng guàn两丱
- jī guàn笄丱
- jī guàn羁丱
- yī guǎn fù mù依丱附木
- bì guàn碧丱
- zǒng guàn总丱