注音ㄊㄨㄥˊ ㄏㄨㄣ
童昏

词语解释
童昏[ tóng hūn ]
⒈ 愚昧无知。
⒉ 指年幼无知者。
引证解释
⒈ 愚昧无知。
引《国语·晋语四》:“聋聵不可使听,童昏不可使谋。”
韦昭 注:“童,无智;昏,闇乱也。”
晋 陆机 《演连珠》之二六:“利尽万物,不能叡童昏之心。”
唐 韩愈 《上考功崔虞部书》:“求人之所甚利,其为不可,虽童昏实知之。”
严复 《译<天演论>自序》:“祖父虽圣,何救子孙之童昏也哉!”
⒉ 指年幼无知者。
引《诗·郑风·褰裳》“狂童之狂也且” 毛 传:“狂行童昏所化也。”
孔颖达 疏:“童昏,谓年在幼童,昏闇无知。”
《隋书·李谔传》:“閭里童昏,贵游总丱,未窥六甲,先制五言。”
国语辞典
童昏[ tóng hūn ]
⒈ 年幼无知。后用以比喻愚昧无知的人。也作「僮昏」。
引《文选·陆机·演连珠五〇首之二八》:「利尽万物,不能叡童昏之心。」
分字解释
※ "童昏"的意思解释、童昏是什么意思由诗词六六汉语词典查词提供。
相关词语
- tóng yáo童謡
- hái tóng孩童
- tóng diān童颠
- wǎn tóng宛童
- mù tóng牧童
- tóng chǐ童齿
- yòu tóng幼童
- nèi tóng内童
- tóng hūn童婚
- jié tóng结童
- kāi jūn tóng开君童
- tóng zǐ shì童子试
- nài tóng ér耐童儿
- tóng sǒu wú qī童叟无欺
- tóng nán童男
- sān chǐ tóng méng三尺童蒙
- tóng shān童山
- hóng shù gē tóng红树歌童
- kàn cái tóng zǐ看财童子
- tóng biàn童便
- tóu hūn yǎn àn头昏眼暗
- hūn yú昏渝
- rè hūn热昏
- hūn xīng昏星
- hūn bì昏愎
- tóu hūn nǎo xuàn头昏脑眩
- hūn bèi昏惫
- hūn xīn昏昕
- hūn hūn è è昏昏噩噩
- xiōng hūn凶昏
- hūn mái昏霾
- chán hūn孱昏
- hūn zhuó昏椓
- jié hūn结昏
- tóu hūn nǎo mèn头昏脑闷
- yī hūn一昏
- wàng hūn忘昏
- hūn dǔn昏盹
- àn hūn暗昏
- zuì hūn醉昏