童昏
童昏是一个汉语词语,拼音是tóng hūn,该词语属于,分字 [童,昏]。

读音tóng hūn
怎么读
注音ㄊㄨㄥˊ ㄏㄨㄣ
童昏(读音tóng hūn)的近同音词有 通婚(tōng hūn)铜婚(tóng hūn)僮昏(tóng hūn)通昏(tōng hūn)铜浑(tóng hún)童婚(tóng hūn)
※ 词语「童昏」的拼音读音、童昏怎么读由诗词六六汉语词典提供。
词语解释
童昏[ tóng hūn ]
⒈ 愚昧无知。
⒉ 指年幼无知者。
引证解释
⒈ 愚昧无知。
引《国语·晋语四》:“聋聵不可使听,童昏不可使谋。”
韦昭 注:“童,无智;昏,闇乱也。”
晋 陆机 《演连珠》之二六:“利尽万物,不能叡童昏之心。”
唐 韩愈 《上考功崔虞部书》:“求人之所甚利,其为不可,虽童昏实知之。”
严复 《译<天演论>自序》:“祖父虽圣,何救子孙之童昏也哉!”
⒉ 指年幼无知者。
引《诗·郑风·褰裳》“狂童之狂也且” 毛 传:“狂行童昏所化也。”
孔颖达 疏:“童昏,谓年在幼童,昏闇无知。”
《隋书·李谔传》:“閭里童昏,贵游总丱,未窥六甲,先制五言。”
国语辞典
童昏[ tóng hūn ]
⒈ 年幼无知。后用以比喻愚昧无知的人。也作「僮昏」。
引《文选·陆机·演连珠五〇首之二八》:「利尽万物,不能叡童昏之心。」
更多词语拼音
- yuè guāng tóng zǐ月光童子
- zhì tóng稚童
- mù tóng牧童
- tóng zǐ kē童子科
- tóng juàn童卷
- zhòng tóng重童
- ér tóng儿童
- tóng kē童科
- tóng zhēn童真
- chāng míng tóng zǐ昌明童子
- dān tóng丹童
- xiào tóng孝童
- qí tóng棋童
- jīn tóng金童
- tóng miào童妙
- tóng xī童奚
- tóng zhì童稚
- tóng niú jiǎo mǎ童牛角马
- jiā tóng家童
- yù tóng玉童
- hūn làn昏烂
- dàn hūn旦昏
- hūn méng昏朦
- hūn yīn昏婣
- qì hūn气昏
- lè hūn乐昏
- hūn yú昏渝
- hūn huì昏秽
- jīn hūn jiā禁昏家
- hūn yīn昏姻
- hūn àn昏暗
- yín hūn嚚昏
- hūn yín昏淫
- hūn huà昏话
- hūn miù昏谬
- hūn yūn昏晕
- hūn wēi昏微
- àn hūn hūn暗昏昏
- hūn cāi昏猜
- zhì hūn智昏
※ Tips:拼音和读音的区别:读音是用嘴把拼音读出来;拼音是把嘴里的读音写下来.读音是声,拼音是形.