注音ㄑ一ㄥ ㄒ一ㄠ
清霄

词语解释
清霄[ qīng xiāo ]
⒈ 天空。指空中浮云。
引证解释
⒈ 天空。
引《文选·扬雄<甘泉赋>》:“腾清霄而軼浮景兮,夫何旟旐郅偈之旖旎也。”
李周翰 注:“清霄,天也。”
《艺文类聚》卷六九引 晋 张载 《羽扇赋》:“飘縞羽於清霄兮,拟妙姿於白雪。”
《敦煌变文集·维摩诘经讲经文》:“擎乐器者宣宣奏曲,响聒清霄;爇香火者洒洒烟飞,氤氲碧落。”
⒉ 指空中浮云。
引《文选·张衡<思玄赋>》:“涉清霄而升遐兮,浮蠛蠓而上征。”
吕向 注:“清霄,天边微云也。”
分字解释
- 天将今夜月,一遍洗寰瀛。暑退九霄净,秋澄万景清。星辰让光彩,风露发晶英。能变人间世,攸然是玉京。
相关词语
- qīng yǎn guǐ清眼鬼
- qīng xián清弦
- rì lì fēng qīng日丽风清
- qīng zhì清制
- qīng liáo清寥
- zhèng qīng正清
- qīng wén清闻
- qīng fā清发
- qīng guī清闺
- qīng qīng zǎo清清早
- méi qīng mù xiù眉清目秀
- qīng sū清苏
- qīng qī清漆
- chán jiā bù qīng缠夹不清
- hé qīng bīng shì河清兵士
- qīng fēng gāo jié清风高节
- qīng jiān清间
- qīng liàng清靓
- qīng chàng jù清唱剧
- qīng mì清密
- xuán xiāo dān què璇霄丹阙
- xuán xiāo璇霄
- zhōng xiāo中霄
- xiāo míng霄明
- dān xiāo zī丹霄姿
- xiāo yú chuí huà霄鱼垂化
- shén xiāo jiàng què神霄绛阙
- jiǔ xiāo九霄
- péng xiāo鹏霄
- xiá xiāo遐霄
- zǐ xiāo紫霄
- jiǔ xiāo yún wài九霄云外
- lián xiāo连霄
- xiāo lù霄露
- yù xiāo fēng玉霄峰
- xiāo zhēng霄峥
- xiāo qú霄衢
- bì xiāo碧霄
- xiǎng chè yún xiāo响彻云霄
- xiāo yuè霄月