注音ㄑ一ㄥ ㄕˋ
卿士

词语解释
卿士[ qīng shì ]
⒈ 指卿、大夫。后用以泛指官吏。
⒉ 周王朝的执政者。总管王朝的政事。
引证解释
⒈ 指卿、大夫。后用以泛指官吏。
引《书·牧誓》:“是信是使,是以为大夫卿士。”
孙星衍 疏:“大夫卿士不云卿大夫士,盖以此士,卿之属也。”
《史记·宋微子世家》:“殷 既小大好草窃姦宄,卿士师师非度,皆有罪辜,乃无维获,小民乃并兴,相为敌讎。”
梁启超 《变法通议·论不变法之害》:“谋及卿士,谋及庶人,国疑则询,国迁则询,议郎博士,非西官也。”
⒉ 周 王朝的执政者。总管王朝的政事。
引《诗·小雅·十月之交》:“皇父 卿士, 番 维司徒。”
朱熹 集注:“卿士,六卿之外,更为都官,以总六官之事也。”
《左传·隐公三年》:“郑武公、庄公 为 平王 卿士。”
杜预 注:“卿士,王卿之执政者。”
《史记·周本纪》:“厉王 不听,卒以 荣公 为卿士,用事。”
国语辞典
卿士[ qīng shì ]
⒈ 职官名:(1) 执政的王卿。晋·杜预·注:「卿士,王卿之执政者。」(2) 卿大夫、士的通称。
引《左传·隐公三年》:「郑武公、庄公为平王卿士。」
分字解释
※ "卿士"的意思解释、卿士是什么意思由诗词六六汉语词典查词提供。
近音词、同音词
- qīng shì轻视
- qǐng shì请示
- qíng shì情势
- qīng shí青石
- qīng shǐ青史
- qíng shī情诗
- qìng shī磬师
- qìng shí磬石
- qīng shì青室
- qīng shì青襫
- qīng shǐ轻使
- qīng shǐ轻驶
- qīng shǐ青使
- qīng shī轻师
- qīng shì清士
- qīng shí倾时
- qīng shì倾逝
- qīng shì青士
- qīng shì倾市
- qīng shì轻世
- qīng shí清时
- qīng shī清诗
- qīng shí清实
- qīng shǐ清驶
- qīng shǐ青屎
- qǐng shì请室
- qíng shí情实
- qǐng shí顷时
- qìng shì庆士
- qīng shì清世
- qǐng shí请实
- qīng shì清视
- qíng shì情嗜
- qīng shí清识
- qíng shí情识
- qīng shì清事
- qīng shì倾世
- qīng shì清室
- qíng shì情事
- qǐng shì顷世
- qǐng shì请事
- qīng shì清适
- qìng shì庆室
- qìng shī庆施
词语组词
相关词语
- jì qīng继卿
- yán zhēn qīng颜真卿
- qīng ǎi卿霭
- liù qīng六卿
- gōng qīng公卿
- xián qīng贤卿
- cì qīng次卿
- ài qīng爱卿
- sū qīng苏卿
- sūn qīng zǐ孙卿子
- cái qīng才卿
- dōng qīng冬卿
- zōng qīng宗卿
- jí qīng棘卿
- zhū qīng诸卿
- bǎo qīng饱卿
- bái yī qīng xiàng白衣卿相
- qīng zào卿皂
- yù qīng玉卿
- mǎ qīng马卿
- jué zhāng shì蹶张士
- pì shì辟士
- mò shì墨士
- yīng shì英士
- wěi shì猥士
- chéng shì诚士
- nà yán shì纳言士
- xǐ shì喜士
- shì yì士议
- xiāo shì虓士
- shì liú士流
- gé mìng liè shì革命烈士
- tiān shì天士
- jīn shān lì shì金山力士
- sì xué shì四学士
- yīn dān shì lín阴丹士林
- fēng jiàn shì dà fū封建士大夫
- bǎo jiàn mài yǔ liè shì,hóng fěn zèng yǔ jiā rén宝剑卖与烈士,红粉赠与佳人
- yì shì懿士
- bái yī xiù shì白衣秀士