注音ㄑ一ㄥ ㄕˋ
卿士

词语解释
卿士[ qīng shì ]
⒈ 指卿、大夫。后用以泛指官吏。
⒉ 周王朝的执政者。总管王朝的政事。
引证解释
⒈ 指卿、大夫。后用以泛指官吏。
引《书·牧誓》:“是信是使,是以为大夫卿士。”
孙星衍 疏:“大夫卿士不云卿大夫士,盖以此士,卿之属也。”
《史记·宋微子世家》:“殷 既小大好草窃姦宄,卿士师师非度,皆有罪辜,乃无维获,小民乃并兴,相为敌讎。”
梁启超 《变法通议·论不变法之害》:“谋及卿士,谋及庶人,国疑则询,国迁则询,议郎博士,非西官也。”
⒉ 周 王朝的执政者。总管王朝的政事。
引《诗·小雅·十月之交》:“皇父 卿士, 番 维司徒。”
朱熹 集注:“卿士,六卿之外,更为都官,以总六官之事也。”
《左传·隐公三年》:“郑武公、庄公 为 平王 卿士。”
杜预 注:“卿士,王卿之执政者。”
《史记·周本纪》:“厉王 不听,卒以 荣公 为卿士,用事。”
国语辞典
卿士[ qīng shì ]
⒈ 职官名:(1) 执政的王卿。晋·杜预·注:「卿士,王卿之执政者。」(2) 卿大夫、士的通称。
引《左传·隐公三年》:「郑武公、庄公为平王卿士。」
分字解释
※ "卿士"的意思解释、卿士是什么意思由诗词六六汉语词典查词提供。
近音词、同音词
- qīng shì轻视
- qǐng shì请示
- qíng shì情势
- qīng shí青石
- qīng shǐ青史
- qíng shī情诗
- qìng shī磬师
- qìng shí磬石
- qīng shì青室
- qīng shì青襫
- qīng shǐ轻使
- qīng shǐ轻驶
- qīng shǐ青使
- qīng shī轻师
- qīng shì清士
- qīng shí倾时
- qīng shì倾逝
- qīng shì青士
- qīng shì倾市
- qīng shì轻世
- qīng shí清时
- qīng shī清诗
- qīng shí清实
- qīng shǐ清驶
- qīng shǐ青屎
- qǐng shì请室
- qíng shí情实
- qǐng shí顷时
- qìng shì庆士
- qīng shì清世
- qǐng shí请实
- qīng shì清视
- qíng shì情嗜
- qīng shí清识
- qíng shí情识
- qīng shì清事
- qīng shì倾世
- qīng shì清室
- qíng shì情事
- qǐng shì顷世
- qǐng shì请事
- qīng shì清适
- qìng shì庆室
- qìng shī庆施
词语组词
相关词语
- qīng zào卿皂
- xiān qīng仙卿
- jūn qīng shé君卿舌
- zhǎng qīng jí长卿疾
- chūn qīng春卿
- qīng zǐ卿子
- yán zhēn qīng颜真卿
- qīng shǔ卿署
- jiǒng qīng冏卿
- zōng qīng shī宗卿师
- shí èr qīng十二卿
- jūn qīng hóu shé君卿喉舌
- huā qīng花卿
- mò qīng墨卿
- cái qīng才卿
- xún qīng荀卿
- jiè qīng介卿
- qīng qīng wǒ wǒ卿卿我我
- xìng qīng幸卿
- lěng qīng冷卿
- kōng mén shì空门士
- nà yán shì纳言士
- zhì shì踬士
- kuáng shì狂士
- wán shì顽士
- qǔ jū shì曲居士
- biàn shì便士
- bái shì白士
- shù shì术士
- qìng shì庆士
- guǎi shì拐士
- gǎn jī shì感激士
- shì lèi士类
- qiān gōng xià shì谦躬下士
- wén shì文士
- tóng jìn shì chū shēn同进士出身
- qiān lǐ kuì liáng,shì yǒu jī sè千里馈粮,士有饥色
- dào shì道士
- shì sù士素
- jiào shì教士