齿豁头童
齿豁头童 (齒豁頭童) 是一个汉语词语,拼音是chǐ huō tóu tóng,该词语属于成语,分字 [齿,豁,头,童]。

读音chǐ huō tóu tóng
怎么读
注音ㄔˇ ㄏㄨㄛ ㄊㄡˊ ㄊㄨㄥˊ
齿豁头童(读音chǐ huō tóu tóng)的近同音词有
※ 词语「齿豁头童」的拼音读音、齿豁头童怎么读由诗词六六汉语词典提供。
词语解释
齿豁头童[ chǐ huō tóu tóng ]
⒈ 齿缺发秃。指老态。
引证解释
⒈ 齿缺发秃。指老态。
引宋 陈师道 《宿柴城》诗:“卧埋尘叶走风烟,齿豁头童不计年。”
宋 陈与义 《雨中对酒庭下海棠经雨不谢》诗:“天翻地覆伤春色,齿豁头童祝圣时。”
宋 陆游 《示儿》诗:“齿豁头童方悟此,乃翁见事可怜迟。”
国语辞典
齿豁头童[ chǐ huò tóu tóng ]
⒈ 豁,破缺。头童,老人秃顶。齿豁头童指齿落头秃,形容年老体衰的样子。宋·陆游〈落谢职表〉:「命之多艰,动辄为累,强起仅余于数月,退归又阅于六年,齿豁头童,心勦形瘵。」也作「头童齿豁」。
近老态龙钟
反返老还童 年富力强
更多词语拼音
- lùn chǐ论齿
- guì chǐ贵齿
- kòu chǐ扣齿
- chǐ wēi fā xiù齿危发秀
- chǐ rú biān bèi齿如编贝
- wèi chǐ未齿
- róng chǐ容齿
- lì chǐ líng yá俐齿伶牙
- shōu chǐ收齿
- qí chǐ耆齿
- yǔ chǐ qù jiǎo予齿去角
- chǐ jiá齿颊
- mǎ chǐ tú zēng马齿徒增
- qín chǐ dài fā噙齿戴发
- jì chǐ骥齿
- chǐ yóu齿肬
- chǐ rú qí bèi齿如齐贝
- chǐ yá yú huì齿牙余惠
- yǎo chǐ齩齿
- hào chǐ皓齿
- qīng huō倾豁
- huō rú豁如
- huō yá豁牙
- huò liàng豁亮
- huō lāng lāng豁啷啷
- huō rán shěng wù豁然省悟
- chú huō除豁
- xū huō虚豁
- xī lì huō là吸力豁剌
- pī huō披豁
- xǐng huò醒豁
- kuān huō宽豁
- huò rán guàn tōng豁然贯通
- duō huō哆豁
- huō mù豁目
- huō sà豁萨
- xiāo huō窙豁
- shū huō舒豁
- huō rán dà wù豁然大悟
- shēn huō申豁
- jiàn tóu jiǎo见头角
- rǔ tóu xiāng乳头香
- yī mò tóu一抹头
- bù tóu jiān布头笺
- guǐ mán tóu鬼馒头
- yíng tóu lì蝇头利
- pǐ tou匹头
- guó nàn dāng tóu国难当头
- kòu tóu叩头
- lüě tóu掠头
- bìng tóu并头
- bāo gōng tóu包工头
- bà tóu霸头
- kōng tóu qíng空头情
- chī rén bù tǔ gǔ tóu吃人不吐骨头
- fēn jìng tóu jù běn分镜头剧本
- wú tóu无头
- xià chǎng tóu下场头
- xiǎo lù chù xīn tóu小鹿触心头
- yǐn tóu引头
- qīng tóng jūn青童君
- zhì tóng稚童
- tóng ér童儿
- nèi tóng内童
- tóng gǔ童羖
- zhōng tóng终童
- tóng máo童髦
- tóng zǐ jūn童子军
- tóng hái童孩
- fǎn lǎo huán tóng反老还童
- tóng zǐ tuán童子团
- shān tóng shí làn山童石烂
- tóng juàn童卷
- bào tóng报童
- zhòng tóng zǐ重童子
- tóng yǎng xí fù童养媳妇
- tóng jī童鸡
- ér tóng xīn lǐ xué儿童心理学
- ān tú shēng tóng huà jí安徒生童话集
- chéng tóng成童
※ Tips:拼音和读音的区别:读音是用嘴把拼音读出来;拼音是把嘴里的读音写下来.读音是声,拼音是形.