头童齿豁
头童齿豁 (頭童齒豁) 是一个汉语词语,拼音是tóu tóng chǐ huò,该词语属于成语,分字 [头,童,齿,豁]。

读音tóu tóng chǐ huò
怎么读
注音ㄊㄡˊ ㄊㄨㄥˊ ㄔˇ ㄏㄨㄛˋ
※ 词语「头童齿豁」的拼音读音、头童齿豁怎么读由诗词六六汉语词典提供。
词语解释
头童齿豁[ tóu tóng chǐ huò ]
⒈ 头秃齿缺。形容衰老。
引证解释
⒈ 头秃齿缺。形容衰老。
引唐 韩愈 《进学解》:“头童齿豁,竟死何裨!”
宋 陈师道 《别圆澄禅师》诗:“此去他来尚有缘,头童齿豁恐无年。”
清 刘献廷 《广阳杂记》卷三:“屈指计之,二十六年矣, 瑞臣 虎文 皆作古人,予与 小谢 亦头童齿豁。”
国语辞典
头童齿豁[ tóu tóng chǐ huò ]
⒈ 童,原指山无草木。头童,形容人秃头。豁,破缺。头童齿豁形容人头秃齿缺,年老体衰的样子。唐·韩愈〈进学解〉:「头童齿豁,竟死何裨。」清·纪盷也作「齿豁头童」。
引《阅微草堂笔记·卷三·滦阳消夏录三》:「渐至头童齿豁,渐至伛偻劳嗽,涕泪涎沫,秽不可近。」
近老态龙钟
反返老还童 年富力强
更多词语拼音
- liǎng tóu huī两头虺
- lù tóu qī露头妻
- píng tóu zhèng liǎn平头正脸
- wài tou rén外头人
- méi tóu gào shì没头告示
- méi tóu yī zhòu,jì shàng xīn lái眉头一皱,计上心来
- bù tóu怖头
- tóu yōng头壅
- tóu gǔ头骨
- duī tóu堆头
- fú tóu huá nǎo浮头滑脑
- ná é tóu拿囮头
- é jiǎo tóu额角头
- bǎn tóu板头
- shān tóu tíng wèi山头廷尉
- rù tóu入头
- yíng tóu wēi lì蝇头微利
- tài píng lóng tóu太平龙头
- guǐ tóu guǐ nǎo鬼头鬼脑
- chū tóu初头
- tóng juàn童卷
- tóng nián童年
- ér tóng fú lì yuàn儿童福利院
- zhōng tóng终童
- ào tóng傲童
- rú tóng孺童
- shén jī tóng神鸡童
- tóng shù童竖
- tóng zǐ jūn童子军
- tóng hái童孩
- shǎo tóng少童
- gē tóng歌童
- tóng miào童妙
- xìng tóng幸童
- tóng tū童秃
- yōu tóng优童
- tóng fù童阜
- wǎn tóng宛童
- tóng gǔ童羖
- tóng rú童孺
- mó yá záo chǐ磨牙凿齿
- mǎ chǐ tú zēng马齿徒增
- tiě chǐ pá铁齿杷
- hào chǐ é méi皓齿蛾眉
- chǐ lún齿轮
- tóu suō zhé chǐ投梭折齿
- pián chǐ骈齿
- fǔ chē chún chǐ辅车唇齿
- chǐ yá齿牙
- chǐ lù齿录
- diān chǐ颠齿
- shí chǐ石齿
- chǐ cì齿次
- sù chǐ宿齿
- cì chǐ刺齿
- bān chǐ班齿
- jì chǐ骥齿
- sháo yán zhì chǐ韶颜稚齿
- péng tóu lì chǐ蓬头历齿
- chǐ zūn齿尊
- huá quán豁拳
- xiāo huō虓豁
- chàng huō畅豁
- huō míng豁冥
- huò dá豁达
- lǎng huō朗豁
- huō luò豁落
- huō yá jù chǐ豁牙锯齿
- míng huō明豁
- qiǎn huō浅豁
- juān huō蠲豁
- pī huō披豁
- huō lāng豁啷
- méi fēn huō没分豁
- tóu tóng chǐ huò头童齿豁
- kuān huō dà dù宽豁大度
- shuǎng huō爽豁
- xiāo huō庨豁
- huō lā lā豁啦啦
- méi chū huō没出豁
※ Tips:拼音和读音的区别:读音是用嘴把拼音读出来;拼音是把嘴里的读音写下来.读音是声,拼音是形.