掾史
掾史是一个汉语词语,拼音是yuàn shǐ,该词语属于,分字 [掾,史]。

读音yuàn shǐ
怎么读
注音ㄩㄢˋ ㄕˇ
掾史(读音yuàn shǐ)的近同音词有 原始(yuán shǐ)院士(yuàn shì)远视(yuǎn shì)缘事(yuán shì)院师(yuàn shī)元始(yuán shǐ)缘石(yuán shí)援噬(yuán shì)援簭(yuán shì)邍湿(yuán shī)缘饰(yuán shì)元士(yuán shì)缘始(yuán shǐ)圆实(yuán shí)援拾(yuán shí)院试(yuàn shì)元识(yuán shí)院使(yuàn shǐ)鹓实(yuān shí)渊识(yuān shí)元室(yuán shì)员石(yuán shí)远世(yuǎn shì)远势(yuǎn shì)远师(yuǎn shī)远逝(yuǎn shì)远使(yuǎn shǐ)远识(yuǎn shí)远式(yuǎn shì)远适(yuǎn shì)远始(yuǎn shǐ)
※ 词语「掾史」的拼音读音、掾史怎么读由诗词六六汉语词典提供。
词语解释
掾史[ yuàn shǐ ]
⒈ 官名。汉以后中央及各州县皆置掾史,分曹治事。多由长官自行辟举。唐宋以后,掾史之名渐移于胥吏。
引证解释
⒈ 官名。 汉 以后中央及各州县皆置掾史,分曹治事。多由长官自行辟举。 唐 宋 以后,掾史之名渐移于胥吏。
引《后汉书·百官志一》:“﹝太尉﹞掾史属二十四人。”
《西京杂记》卷二:“买臣 至郡,引﹝ 钱勃 ﹞为上客,寻迁为掾史。”
清 邵长蘅 《阎典史传》:“应元(阎应元 )起掾史,官京仓大使。”
更多词语拼音
- shǒu yuàn首掾
- yuàn lì掾吏
- jiū yuàn纠掾
- mén xià yuàn门下掾
- lǐ cáo yuàn理曹掾
- shì yuàn市掾
- yuàn zuǒ掾佐
- yuàn cáo掾曹
- xiè yuàn谢掾
- wǔ guān yuàn五官掾
- jì gāng yuàn纪纲掾
- bǎi liù yuàn百六掾
- zhé yuàn谪掾
- yīng yuàn英掾
- yí yuàn仪掾
- shū yuàn枢掾
- shàng jì yuàn上计掾
- gù yuàn故掾
- sān yǔ yuàn三语掾
- tíng yuàn廷掾
- shǐ cái史才
- cì shǐ刺史
- guó shǐ guǎn国史馆
- dōng guān xù shǐ东观续史
- shǐ hàn史翰
- zhù xià shǐ柱下史
- bái mǎ zhǎng shǐ白马长史
- shǐ shí史识
- xìn shǐ信史
- shǐ huáng史皇
- lì shǐ历史
- máng shǐ盲史
- shǐ chuán史传
- shǐ lì史例
- bàng shǐ谤史
- jiǎng shǐ shū讲史书
- duàn dài shǐ断代史
- shǐ zàn史赞
- shǐ bù jué shū史不绝书
- yǎn shǐ演史
※ Tips:拼音和读音的区别:读音是用嘴把拼音读出来;拼音是把嘴里的读音写下来.读音是声,拼音是形.