讲史书
讲史书 (講史書) 是一个汉语词语,拼音是jiǎng shǐ shū,该词语属于,分字 [讲,史,书]。

读音jiǎng shǐ shū
怎么读
注音ㄐ一ㄤˇ ㄕˇ ㄕㄨ
※ 词语「讲史书」的拼音读音、讲史书怎么读由诗词六六汉语词典提供。
词语解释
讲史书[ jiǎng shǐ shū ]
⒈ 即讲史。
引证解释
⒈ 即讲史。参见“讲史”。
引宋 灌圃耐得翁 《都城纪胜·瓦舍众伎》:“説话有四家……讲史书,讲説前代书史文传、兴废争战之事。”
更多词语拼音
- dēng jiǎng登讲
- jiǎng tú讲图
- jiǎng shì讲事
- jiǎng gǎo讲稿
- jiǎng kuǎn讲款
- jiǎng shì讲室
- jiǎng shí讲石
- chuān zhuó jiǎng jiū穿着讲究
- jiǎng dào lǐ讲道理
- jiǎng xù讲勖
- jiǎng róng讲戎
- jiǎng shǐ讲史
- kè jiǎng课讲
- tán jiǎng谈讲
- jiǎng chàng wén xué讲唱文学
- méi jiǎng jiū没讲究
- kǒu jiǎng zhǐ huà口讲指画
- jiǎng yán讲言
- chī jiǎng chá吃讲茶
- jiǎng yí讲仪
- zhàng shǐ帐史
- shǐ wú qián lì史无前例
- tài shǐ jiǎn太史简
- yú shǐ谀史
- rú shǐ儒史
- shǐ jūn zǐ史君子
- mǎ shǐ马史
- jì shǐ祭史
- bài guān yě shǐ稗官野史
- diǎn shǐ典史
- qīng shǐ liú míng青史留名
- shū shǐ书史
- wéi xīn shǐ guān唯心史观
- shǐ jiā史家
- shì shǐ筮史
- qīng shǐ chuí míng青史垂名
- yù shǐ chuáng御史床
- gǔ shǐ瞽史
- tài shǐ lìng太史令
- yù shǐ yǔ御史雨
- záo zhù qǔ shū凿柱取书
- shēn qǐng shū申请书
- xiāng zhuó shū相斫书
- chán shū禅书
- shū shǒu书手
- hóng pí shū红皮书
- huàn yáng shū换羊书
- shān shū删书
- lì zhèng shū yuàn丽正书院
- shū kuài书侩
- zhēng shū征书
- sī rén mì shū私人秘书
- fǎ shū法书
- zhōng shū中书
- shū xiě书写
- yǔ shān jù yuán jué jiāo shū与山巨源绝交书
- shū chǎng书场
- shū wěi书尾
- yīn yáng shū阴阳书
- jiàn liè shū谏猎书
※ Tips:拼音和读音的区别:读音是用嘴把拼音读出来;拼音是把嘴里的读音写下来.读音是声,拼音是形.