常典
常典是一个汉语词语,拼音是cháng diǎn,该词语属于,分字 [常,典]。
※ 词语「常典」的拼音读音、常典怎么读由诗词六六汉语词典提供。
词语解释
常典[ cháng diǎn ]
⒈ 常例;固定的法典、制度。
⒉ 指旧时的典籍。
引证解释
⒈ 常例;固定的法典、制度。
引汉 蔡邕 《宗庙迭毁议》:“正厥世之所闕,为无穷之常典。”
《后汉书·杨终传》:“臣闻‘善善及子孙,恶恶止其身’,百王常典,不易之道也。”
《魏书·世祖纪》:“夫有功受赏,有罪受诛,国之常典,不可暂废。”
元 黄缙 《日损斋笔记·辩史》:“然则九锡者,先王赏功之常典耳。”
⒉ 指旧时的典籍。
引《文选·孙绰<游天台山赋并序>》:“所以不列於五岳,闕载於常典者,岂不以所立冥奥,其路幽逈。”
李善 注:“常典,五经之流也。”
《周礼·春官·外史》“掌三皇五帝之书” 唐 贾公彦 疏:“三坟,三皇时书;五典,五帝之常典。”
更多词语拼音
- cháng tài常态
- cháng xīng常星
- tài cháng gōng太常公
- cháng kē常科
- cháng mài常卖
- mín cháng民常
- cháng cháo常朝
- xīn lǜ shī cháng心律失常
- lán zhī cháng shēng兰芝常生
- cháng xíng常形
- ān cháng shǒu gù安常守故
- cháng yáng常旸
- cháng wéi常违
- shǒu cháng守常
- cháng yōng常庸
- cháng guī zhàn zhēng常规战争
- cháng qǐ jū常起居
- cháng liáng常量
- xǐ nù wú cháng喜怒无常
- yuán cháng wú圆常无
- sī diǎn司典
- diǎn chéng典成
- zǎi diǎn宰典
- diǎn zé jùn yǎ典则俊雅
- shǔ diǎn数典
- diǎn cuàn典爨
- fá diǎn罚典
- diǎn gào典诰
- cāo diǎn操典
- zhèng diǎn正典
- gān diǎn干典
- mào diǎn懋典
- jīn diǎn禁典
- fēng diǎn封典
- jiào diǎn教典
- diǎn mó xùn gào典谟训诰
- shèng diǎn圣典
- lǐ diǎn礼典
- dào diǎn道典
- diǎn fān典藩
※ Tips:拼音和读音的区别:读音是用嘴把拼音读出来;拼音是把嘴里的读音写下来.读音是声,拼音是形.
