昌菹
昌菹是一个汉语词语,拼音是chāng zū,该词语属于,分字 [昌,菹]。

读音chāng zū
怎么读
注音ㄔㄤ ㄗㄨ
昌菹(读音chāng zū)的近同音词有 长足(cháng zú)倡卒(chàng zú)昌族(chāng zú)昌葅(chāng zū)长祖(cháng zǔ)常足(cháng zú)
※ 词语「昌菹」的拼音读音、昌菹怎么读由诗词六六汉语词典提供。
词语解释
昌菹[ chāng zū ]
⒈ 亦作“昌葅”。
⒉ 菖蒲根的腌制品。昌,通“菖”。周天子使周公阅聘鲁,鲁君飨之昌菹等物,示旌表其功德。后以为主国盛礼款待他国使者之典实。
⒊ 菖蒲根的腌制品。昌,通“菖”。据传周文王嗜昌菹,仲尼食之以取味。后以为倾慕前贤而嗜其所嗜之典实。
引证解释
⒈ 亦作“昌葅”。
⒉ 菖蒲根的腌制品。昌,通“菖”。 周 天子使 周公阅 聘 鲁,鲁 君飨之昌菹等物,示旌表其功德。后以为主国盛礼款待他国使者之典实。参见“昌歜”。
引北周 庾信 《奉和永丰殿下言志》之七:“茂陵 体犹瘠, 淮阳 疾未祛。翻疑承毒水,忽似遇昌葅。”
⒊ 菖蒲根的腌制品。昌,通“菖”。据传 周文王 嗜昌菹, 仲尼 食之以取味。后以为倾慕前贤而嗜其所嗜之典实。参见“昌蒲菹”。
引《梁书·文学传下·伏挺》:“事等昌菹,谬彼偏嗜,是用不羞固陋,无惮龙门。”
更多词语拼音
- chāng qú昌衢
- chāng ruì昌瑞
- dǐng chāng鼎昌
- huàn yáng chāng焕阳昌
- chāng mào昌茂
- lián chāng gōng连昌宫
- lè chāng fēn jìng乐昌分镜
- chāng huá yuàn昌华苑
- xiǎn chāng显昌
- chāng zàn yáng zǎo昌歜羊枣
- fán chāng蕃昌
- chāng hòu昌侯
- jìn chāng寖昌
- chāng yì昌义
- chāng yán昌延
- chāng tú昌图
- dōng chāng zhǐ东昌纸
- shùn zhī zhě chāng,nì zhī zhě wáng顺之者昌,逆之者亡
- guī chāng归昌
- chāng mén昌门
- zū lì菹笠
- hù zū瓠菹
- sān ní bā zū三臡八菹
- chāng zū昌菹
- zū xīn菹薪
- yán zū盐菹
- méi zū梅菹
- zū kuài菹脍
- zū lù菹戮
- zū rén菹人
- qī zū七菹
- táo zū桃菹
- zū hǎi菹醢
- zū qiū菹丘
- guā zū瓜菹
- zū jiē菹秸
- zū sǒu菹薮
- xián zū咸菹
- zhǎ zū鲊菹
- zū zé菹泽
※ Tips:拼音和读音的区别:读音是用嘴把拼音读出来;拼音是把嘴里的读音写下来.读音是声,拼音是形.