亭障
亭障是一个汉语词语,拼音是tíng zhàng,该词语属于,分字 [亭,障]。

读音tíng zhàng
怎么读
注音ㄊ一ㄥˊ ㄓㄤˋ
亭障(读音tíng zhàng)的近同音词有 庭长(tíng zhǎng)廷杖(tíng zhàng)庭障(tíng zhàng)亭长(tíng zhǎng)亭鄣(tíng zhāng)挺杖(tǐng zhàng)停障(tíng zhàng)
※ 词语「亭障」的拼音读音、亭障怎么读由诗词六六汉语词典提供。
词语解释
亭障[ tíng zhàng ]
⒈ 亦作“亭鄣”。
⒉ 古代边塞要地设置的堡垒。
引证解释
⒈ 亦作“亭鄣”。古代边塞要地设置的堡垒。
引《尉缭子·守权》:“凡守者,进不郭圉,退不亭障以御战,非善者也。”
《史记·大宛列传》:“於是 酒泉 列亭鄣至 玉门 矣。”
北周 庾信 《拟咏怀》诗:“萧条亭障远,悽愴风尘多。”
唐 柳宗元 《段太尉逸事状》:“宗元 尝出入 岐周、邠斄 间,过 真定,北上 马岭,歷亭鄣堡戍。”
清 吴伟业 《赠辽左故人》诗:“桑麻亭障行人断,松杏山河战骨空。”
国语辞典
亭障[ tíng zhàng ]
⒈ 边塞险要处,筑墙置亭,使人看守,用以守御,称为「亭障」。
引《史记·卷八八·蒙恬传·太史公曰》:「吾适北边,自直道归,行观蒙恬所为秦筑长城亭障,堑土堙谷,通直道,固轻百姓力矣。」
唐·柳宗元〈段太尉逸事状〉:「过真定,北上马岭,历亭障堡戍,窃好问老校退卒,能言其事。」
更多词语拼音
- jiǎng tíng讲亭
- jīn chāng tíng金阊亭
- xiàng wú tíng向吴亭
- xiè gōng tíng谢公亭
- jìng tíng shān敬亭山
- tíng zhāng亭鄣
- huán zhū tíng还珠亭
- diàn huà tíng电话亭
- tíng mín亭民
- shì tíng市亭
- bí tíng shān鼻亭山
- duǎn tíng短亭
- nán tíng tíng cháng南亭亭长
- tíng suì亭隧
- tíng tíng亭亭
- tíng zào亭灶
- yù tíng玉亭
- tíng cǎi亭彩
- tíng tíng亭渟
- tíng zi jiān亭子间
- zhàng ní障泥
- zhàng hǎi障海
- mó zhàng魔障
- chén zhàng尘障
- qíng zhàng情障
- jīn zhàng禁障
- zhàng lì障疠
- méi huā zhàng梅花障
- zhàng xī障溪
- lán zhàng拦障
- shā hài zhàng杀害障
- fán nǎo zhàng烦恼障
- zhàng yī障繄
- zhàng zǐ障子
- zhàng gǎn障扞
- zhàng fù障覆
- tà zhàng沓障
- mí kōng bù zhàng迷空步障
- tíng zhàng亭障
- zhàng nǎo障脑
※ Tips:拼音和读音的区别:读音是用嘴把拼音读出来;拼音是把嘴里的读音写下来.读音是声,拼音是形.