苍筤
苍筤 (蒼筤) 是一个汉语词语,拼音是cāng láng,该词语属于,分字 [苍,筤]。

读音cāng láng
怎么读
注音ㄘㄤ ㄌㄤˊ
苍筤(读音cāng láng)的近同音词有 仓琅(cāng láng)仓浪(cāng làng)沧浪(cāng làng)苍浪(cāng làng)苍狼(cāng láng)苍琅(cāng láng)
※ 词语「苍筤」的拼音读音、苍筤怎么读由诗词六六汉语词典提供。
词语解释
苍筤[ cāng láng ]
⒈ 青色。多指竹。
⒉ 指青竹。
⒊ 指幼竹。
引证解释
⒈ 青色。多指竹。
引《易·说卦》:“为苍筤竹。”
孔颖达 疏:“竹初生之时,色苍筤,取其春生之美也。”
清 曹寅 《闻静夫伤臂》诗之二:“试筮苍筤竹,而今脱斧柯。”
章炳麟 《訄书·订文》:“青石之青,孚笋之青,名实眩也,则别以苍筤、琅玕。”
⒉ 指青竹。
引明 何景明 《画竹》诗:“尺縑苍筤只两根,气势已觉千林少。”
郁达夫 《题徐悲鸿赠韩槐准<鸡竹图>》诗:“云外有声天破晓,苍筤深处卧 斐真。”
⒊ 指幼竹。
引唐 温庭筠 《春尽与友人入裴氏林探鱼竿》诗:“歷寻嬋娟节,翦破苍筤根。”
国语辞典
苍筤[ cāng láng ]
⒈ 初生的竹。
引《易经·说卦》:「震为雷、为龙……为苍筤竹。」
唐·孔颖达·正义:「苍筤竹,竹初生之时,色苍筤,取其春生之美也。」
更多词语拼音
- mò cāng默苍
- cāng jí苍极
- mǎng cāng莽苍
- cāng gǒu苍狗
- cāng méng苍氓
- lù pí cāng bì鹿皮苍璧
- xuán cāng玄苍
- xióng cāng雄苍
- cāng shén苍神
- lào cāng tóu酪苍头
- cāng mín苍旻
- bái fà cāng yán白发苍颜
- cāng shēng苍生
- yù cāng郁苍
- lǎo hǔ tóu shàng pū cāng yíng老虎头上扑苍蝇
- cāng jìng苍劲
- jiān cāng坚苍
- shuǐ cāng hù水苍笏
- cāng làng苍浪
- cāng yǎ苍哑
- qiāng láng jūn篬筤君
- shàn láng chuán扇筤船
- qiāng láng篬筤
- láng xiǎn筤筅
- shàn láng扇筤
- cāng láng苍筤
※ Tips:拼音和读音的区别:读音是用嘴把拼音读出来;拼音是把嘴里的读音写下来.读音是声,拼音是形.