书令史
书令史 (書令史) 是一个汉语词语,拼音是shū lìng shǐ,该词语属于,分字 [书,令,史]。

读音shū lìng shǐ
怎么读
注音ㄕㄨ ㄌ一ㄥˋ ㄕˇ
※ 词语「书令史」的拼音读音、书令史怎么读由诗词六六汉语词典提供。
词语解释
书令史[ shū lìng shǐ ]
⒈ 古代佐理案牍的官吏。晋、南朝宋有内台书令史,九品。隋诸省府寺各有令史、书令史、书吏之属。参阅《宋书·百官志下》、《通典·职官四》。
引证解释
⒈ 古代佐理案牍的官吏。 晋、南朝 宋 有内台书令史,九品。 隋 诸省府寺各有令史、书令史、书吏之属。参阅《宋书·百官志下》、《通典·职官四》。
更多词语拼音
- huàn é shū换鹅书
- yōng shū nán miàn拥书南面
- wáng shū王书
- shū pǐ书癖
- yǎng wū zhù shū仰屋著书
- chá shū察书
- shū xiāng mén dì书香门第
- màn shū漫书
- héng shí liàng shū衡石量书
- huáng sù shū黄素书
- luò shū雒书
- zhōng shū jiǎn zhèng中书检正
- shū quē yǒu jiàn书缺有间
- shū pàn书襻
- xiāng shū相书
- yú jiān yàn shū鱼笺雁书
- shū yún书云
- zhì shū yóu置书邮
- wàn yán shū万言书
- tú shū shì图书室
- lìng rén mò cè令人莫测
- lìng pì令辟
- yáng lìng gōng杨令公
- shí lìng bìng时令病
- zhèng lìng正令
- zhōng lìng中令
- bào lìng shǒu lǜ抱令守律
- zhǔ lìng主令
- lìng qì令器
- zhì lìng治令
- gōng líng宫令
- tōng lìng通令
- yǐn lìng饮令
- qǐ lìng suí hé起令随合
- yì lìng役令
- yǎ lìng雅令
- fèng lìng chéng jiào奉令承教
- lìng rén pěng fǔ令人捧腹
- hé lìng和令
- jìn lìng禁令
- fàn shǐ范史
- zì shǐ字史
- yù shǐ cōng御史骢
- bìng shǐ病史
- jiù shǐ旧史
- shì shǐ筮史
- lì shǐ guān历史观
- rú shǐ儒史
- shū lìng shǐ书令史
- èr shí yī shǐ二十一史
- shǐ chén史臣
- shǐ píng史评
- sì tiě yù shǐ四铁御史
- zhōng guó xiǎo shuō shǐ lüè中国小说史略
- zī jīng zōu shǐ谘经诹史
- mǎ shǐ马史
- qiān dū yù shǐ佥都御史
- wèi shǐ尉史
- shǐ biān史编
- èr shí wǔ shǐ二十五史
※ Tips:拼音和读音的区别:读音是用嘴把拼音读出来;拼音是把嘴里的读音写下来.读音是声,拼音是形.