时中
时中 (時中) 是一个汉语词语,拼音是shí zhōng,该词语属于,分字 [时,中]。

读音shí zhōng
怎么读
注音ㄕˊ ㄓㄨㄥ
时中(读音shí zhōng)的近同音词有 始终(shǐ zhōng)时钟(shí zhōng)适中(shì zhōng)室中(shì zhōng)示众(shì zhòng)失重(shī zhòng)侍中(shì zhōng)试种(shì zhòng)饰终(shì zhōng)释种(shì zhǒng)食重(shí zhòng)士众(shì zhòng)适衷(shì zhōng)恃众(shì zhòng)饰中(shì zhōng)誓众(shì zhòng)逝踵(shì zhǒng)示重(shì zhòng)矢忠(shǐ zhōng)师众(shī zhòng)试中(shì zhōng)失中(shī zhōng)失众(shī zhòng)失衷(shī zhōng)十重(shí zhòng)诗钟(shī zhōng)市重(shì zhòng)事衷(shì zhōng)
※ 词语「时中」的拼音读音、时中怎么读由诗词六六汉语词典提供。
词语解释
时中[ shí zhōng ]
⒈ 儒家谓立身行事,合乎时宜,无过与不及。
引证解释
⒈ 儒家谓立身行事,合乎时宜,无过与不及。
引《易·蒙》:“蒙亨,以亨行,时中也。”
孔颖达 疏:“谓居蒙之时,人皆愿亨,若以亨道行之,于时则得中也。”
《礼记·中庸》:“君子之中庸也,君子而时中。”
孔颖达 疏:“谓喜怒不过节也。”
明 归有光 《孟子叙道统而不及周公颜子》:“性善时中之论,义利王伯之辨, 孟子 之自任以道,非僭也。”
郑观应 《<盛世危言>初刊自序》:“时中,用也。所谓变易者,圣之权也。”
⒉ 有时料中。
引《汉书·张良传》:“陛下用臣计,幸而时中。”
国语辞典
时中[ shí zhōng ]
⒈ 合乎时宜而无过与不及。
引《礼记·中庸》:「君子之中庸也,君子而时中。小人之中庸也,小人而无忌惮也。」
更多词语拼音
- shí jiān时间
- yī shí qiān zǎi一时千载
- jìn shí进时
- zā shí匝时
- xiāng shí ér dòng相时而动
- kuāng shí jì sú匡时济俗
- shí shì zhuāng时世妆
- zāo shí遭时
- shí sè时色
- shí zhèng时症
- shí hào时耗
- zǐ shí子时
- jì shí计时
- yīn shí阴时
- yùn yí shí yì运移时易
- shí shí kè kè时时刻刻
- jiù shí qì shí dài旧石器时代
- shì sú suí shí适俗随时
- jǐ shí几时
- shí miù时缪
- zhōng yě中野
- jí zhōng集中
- huáng zhōng jūn黄中君
- zhōng tíng中庭
- zhōng yāo中腰
- diǎn zhōng点中
- nèi zhōng内中
- zhōng jì xiàn中继线
- zhōng zhōu中洲
- qiáng zhōng zì yǒu qiáng zhōng shǒu强中自有强中手
- píng zhōng平中
- zhōng míng中鸣
- zhōng huáng jié shì中黄节士
- kǎo zhòng考中
- xǔ zhōng许中
- zhěn zhōng hóng bǎo枕中鸿宝
- bēi zhōng杯中
- zhōng zuò中祚
- zhōng zhì中置
- zhōng zhèn中阵
※ Tips:拼音和读音的区别:读音是用嘴把拼音读出来;拼音是把嘴里的读音写下来.读音是声,拼音是形.