时君
时君 (時君) 是一个汉语词语,拼音是shí jūn,该词语属于,分字 [时,君]。

读音shí jūn
怎么读
注音ㄕˊ ㄐㄨㄣ
时君(读音shí jūn)的近同音词有 使君(shǐ jūn)适均(shì jūn)世君(shì jūn)石菌(shí jūn)时俊(shí jùn)史君(shǐ jūn)时隽(shí jùn)市骏(shì jùn)失君(shī jūn)石蜠(shí jùn)师君(shī jūn)识俊(shí jùn)诗俊(shī jùn)
※ 词语「时君」的拼音读音、时君怎么读由诗词六六汉语词典提供。
词语解释
时君[ shí jūn ]
⒈ 当时或当代的君主。
⒉ 龟的别名。
引证解释
⒈ 当时或当代的君主。
引汉 张衡 《四愁诗》序:“﹝ 屈原 ﹞思以道术相报貽於时君,而惧谗邪,不得以通。”
宋 陈亮 《勉强行道大有功》:“夫渊源正大之理,不於事物而达之,则 孔 孟 之学真迂阔矣,非时君不用之罪也。”
明 张纶 《林泉随笔》:“苏 氏此説虽主为时君用人而言,非正为此书而发。”
⒉ 龟的别名。
引晋 葛洪 《抱朴子·登涉》:“称时君者,龟也。”
更多词语拼音
- shí hào时耗
- hǎo nǚ bù chuān jià shí yī好女不穿嫁时衣
- shí huò时或
- hé shí yí合时宜
- shí diǎn时点
- nán jīng lín shí cān yì yuàn南京临时参议院
- shí qǔ时曲
- wán rì liáng shí玩日愒时
- shí xiàn shù时宪术
- qū shí fù shì趋时附势
- shí dé时德
- shí yī时揖
- shí xún时巡
- shí chēng时称
- shèn shí慎时
- shí hú时壶
- sì shí四时
- shí bèi时背
- yùn jiǎn shí guāi运蹇时乖
- shí xià时下
- zòng jūn纵君
- zhuó wén jūn卓文君
- shǎo jūn shù少君术
- huǒ dé xīng jūn火德星君
- xuǎn jūn选君
- jūn zǐ shāng君子觞
- mèng cháng jūn孟尝君
- èr jūn贰君
- xì jūn细君
- shī jūn失君
- hūn jūn昏君
- è jūn cuì bèi鄂君翠被
- chéng jūn程君
- bāng jūn邦君
- bǎi jūn zǐ百君子
- jūn zǐ dòng kǒu bù dòng shǒu君子动口不动手
- guǎn chéng jūn管城君
- jūn zǐ shù君子树
- nǚ jūn女君
- zhī chén mò ruò jūn知臣莫若君
※ Tips:拼音和读音的区别:读音是用嘴把拼音读出来;拼音是把嘴里的读音写下来.读音是声,拼音是形.