清阳
清阳 (清陽) 是一个汉语词语,拼音是qīng yáng,该词语属于,分字 [清,阳]。

读音qīng yáng
怎么读
注音ㄑ一ㄥ 一ㄤˊ
清阳(读音qīng yáng)的近同音词有 轻扬(qīng yáng)清扬(qīng yáng)清样(qīng yàng)青杨(qīng yáng)青羊(qīng yáng)青阳(qīng yáng)倾阳(qīng yáng)庆仰(qìng yǎng)清恙(qīng yàng)倾仰(qīng yǎng)庆殃(qìng yāng)
※ 词语「清阳」的拼音读音、清阳怎么读由诗词六六汉语词典提供。
词语解释
清阳[ qīng yáng ]
⒈ 声音清越悠扬。指眉目之间。清,指目;阳,同“扬”,指眉。指琉璃瓦外层呈蓝绿色的釉料。因色似蓝天,故称。清轻。
引证解释
⒈ 声音清越悠扬。
引《周礼·考工记·梓人》:“其声清阳而远闻。”
⒉ 指眉目之间。清,指目;阳,同“扬”,指眉。
引汉 傅毅 《舞赋》:“动朱唇,紆清阳。”
《文选·曹摅<思友人>诗》:“褰裳不足难,清阳未可俟。”
李善 注引 毛萇 曰:“清阳,眉目之间也。”
⒊ 清轻。
引《淮南子·天文训》:“清阳者,薄靡而为天;重浊者,凝滞而为地。”
三国 魏 阮籍 《咏怀》之一:“清阳曜灵,和气容与。”
更多词语拼音
- huá qīng gōng华清宫
- qīng huàn清宦
- tiān qīng qì lǎng天清气朗
- qīng kuàng清况
- zhuó jīng qīng wèi浊泾清渭
- qīng xié清邪
- dà qīng míng大清明
- qīng niǎo清袅
- qīng yì清意
- qīng kuáng清狂
- qīng qīng清清
- qīng tuō清脱
- qīng gòng清供
- zhèng shēn qīng xīn正身清心
- qīng yuē清约
- shàng qīng gōng上清宫
- yàn qīng宴清
- qīng pǐn清品
- qīng yàn清艳
- fēng qīng bì jué风清弊绝
- yáng biāo阳飙
- è yáng遏阳
- huá yáng jīn华阳巾
- xún yáng浔阳
- yáng qì阳气
- yíng yáng迎阳
- yáng yàn阳艳
- dān yáng bù yī丹阳布衣
- xián yáng qiáo咸阳桥
- yáng táng阳堂
- gāo yáng chí高阳池
- zhèng yáng mén正阳门
- yīn yáng shū阴阳书
- tài yáng huó dòng太阳活动
- zhuàng yáng壮阳
- yáng liù阳六
- yáng qǐ shí阳起石
- yǐ yáng倚阳
- yǒu jiǎo yáng chūn有脚阳春
- yáng xū阳蓲
※ Tips:拼音和读音的区别:读音是用嘴把拼音读出来;拼音是把嘴里的读音写下来.读音是声,拼音是形.