清淑
清淑是一个汉语词语,拼音是qīng shū,该词语属于,分字 [清,淑]。

读音qīng shū
怎么读
注音ㄑ一ㄥ ㄕㄨ
清淑(读音qīng shū)的近同音词有 情书(qíng shū)罄输(qìng shū)磬叔(qìng shū)罄述(qìng shù)青疏(qīng shū)青树(qīng shù)青鼠(qīng shǔ)情属(qíng shǔ)青蔬(qīng shū)轻舒(qīng shū)倾述(qīng shù)青书(qīng shū)清姝(qīng shū)倾输(qīng shū)卿署(qīng shǔ)顷数(qǐng shù)清书(qīng shū)清曙(qīng shǔ)清舒(qīng shū)情数(qíng shù)清署(qīng shǔ)清殊(qīng shū)轻暑(qīng shǔ)清疏(qīng shū)清暑(qīng shǔ)倾属(qīng shǔ)轻疏(qīng shū)清熟(qīng shú)情恕(qíng shù)请书(qǐng shū)情熟(qíng shú)请属(qǐng shǔ)
※ 词语「清淑」的拼音读音、清淑怎么读由诗词六六汉语词典提供。
词语解释
清淑[ qīng shū ]
⒈ 清和。清美,秀美。
引证解释
⒈ 清和。
引唐 韩愈 《送廖道士序》:“衡山 之神既灵,而 郴 之为州,又当中州清淑气,蛇蟺扶舆,磅礴而鬱积。”
宋 范成大 《邵阳口路粗恶积雨馀泞难行》诗:“不知清淑气,果復曾鬱积。”
清 黄宗羲 《永乐寺碑记》:“天地间清淑之气,山水文章,交光互映。”
⒉ 清美,秀美。
引宋 苏轼 《寓居定惠院有海棠一株土人不知贵也》诗:“雨中有泪亦悽愴,月下无人更清淑。”
明 刘基 《满庭芳·二月十一日寿石末公》词:“乾坤清淑,为瑞在扶舆。”
清 龚自珍 《与人笺》五:“海宇平康,山川清淑。”
更多词语拼音
- qīng xiǎng清响
- qīng chá清茶
- shí qīng hǎi yàn时清海宴
- qīng shèn qín清慎勤
- qīng tī清剔
- qīng zhēn cí清真词
- qīng fēng jùn jié清风峻节
- qīng yú清歈
- qīng xiè清渫
- qīng yōu清幽
- qīng gài清概
- mài qīng卖清
- qīng dìng清定
- qīng hùn清溷
- qīng lǎo清老
- qīng jiāng清疆
- qīng xīn清新
- liǎng xiù qīng fēng两袖清风
- yǒu qīng tóu有清头
- jiǎng qīng讲清
- hé shū和淑
- shū wèn淑问
- yì shū懿淑
- shū shì淑士
- shū shēn淑身
- miáo tiáo shū nǚ苗条淑女
- shū tè淑慝
- shū lí淑离
- shū qīng淑清
- xián shū娴淑
- shū shàn淑善
- shū yù淑郁
- shū dì淑弟
- shū míng淑明
- shū zhēn淑贞
- shū rán淑然
- shū xùn淑训
- shū dé淑德
- duān shū端淑
- qīng shū清淑
※ Tips:拼音和读音的区别:读音是用嘴把拼音读出来;拼音是把嘴里的读音写下来.读音是声,拼音是形.