青羊
青羊是一个汉语词语,拼音是qīng yáng,该词语属于,分字 [青,羊]。

读音qīng yáng
怎么读
注音ㄑ一ㄥ 一ㄤˊ
青羊(读音qīng yáng)的近同音词有 轻扬(qīng yáng)清扬(qīng yáng)清样(qīng yàng)青杨(qīng yáng)青阳(qīng yáng)倾阳(qīng yáng)庆仰(qìng yǎng)清恙(qīng yàng)倾仰(qīng yǎng)庆殃(qìng yāng)清阳(qīng yáng)
※ 词语「青羊」的拼音读音、青羊怎么读由诗词六六汉语词典提供。
词语解释
青羊[ qīng yáng ]
⒈ 黑色的羊。
⒉ 传说中木精,煞神。
⒊ 见“青羊宫”。
引证解释
⒈ 黑色的羊。
引北魏 郦道元 《水经注·河水二》:“﹝梁暉﹞为羣 羌 围迫,无水, 暉 以所执榆鞭竖地,以青羊祈山神,泉涌出,榆木成林。”
唐 冯贽 《云仙杂记·爪甲间皆出云烟》:“太守以下,乃携杏酒、青羊,以备牲醪,告於山中。”
宋 苏易简 《文房四谱》卷一:“韦仲将 笔墨方:先于髮梳梳兔毫及青羊毛,去其秽毛讫,各别用梳掌痛。”
⒉ 传说中木精,煞神。
引《太平御览》卷八八六引 郭□ 《玄中记》:“千岁树精为青羊,万岁树精为青牛,多出游人间。”
宋 孟元老 《东京梦华录·娶妇》:“新妇下车子,有阴阳人执斗,内盛穀豆钱菓草节等。咒祝望门而撒,小儿辈争拾之,谓之撒穀豆。俗云厌青羊等杀神也。”
⒊ 见“青羊宫”。
更多词语拼音
- qīng ǎi青霭
- qīng tiān青天
- qīng qiū青秋
- gē qīng割青
- rǎn qīng染青
- liú qǔ dān xīn zhào hàn qīng留取丹心照汗青
- qīng yóu青由
- qīng shū青书
- qīng chéng青城
- qīng shì青襫
- qīng juàn青眷
- qīng chóng zān青虫簪
- qīng shì青室
- qīng guī青珪
- qīng cóng青丛
- qīng qiū zǐ青丘子
- qīng nián huì青年会
- qīng lòu青镂
- qīng fū青夫
- qīng lián dào shì青莲道士
- yáng zuǒ羊左
- mián yáng眠羊
- měi lì nú yáng máo美利奴羊毛
- yáng tà cài yuán羊踏菜园
- yáng xián fēng羊痫风
- qiàn yáng嗛羊
- yáng shé羊舌
- diào yáng吊羊
- chì shí chéng yáng叱石成羊
- xiāng yáng相羊
- zhuàng mén yáng撞门羊
- yáng bēi羊碑
- yǐ yáng yì niú以羊易牛
- wáng yáng dé niú亡羊得牛
- shù xiū yáng束修羊
- yáng zhī羊脂
- yáng shuō羊说
- hú yáng胡羊
- yáng gōng bēi羊公碑
- jīn huá mù yáng ér金华牧羊儿
※ Tips:拼音和读音的区别:读音是用嘴把拼音读出来;拼音是把嘴里的读音写下来.读音是声,拼音是形.