孟津
孟津是一个汉语词语,拼音是mèng jīn,该词语属于,分字 [孟,津]。

读音mèng jīn
怎么读
注音ㄇㄥˋ ㄐ一ㄣ
孟津(读音mèng jīn)的近同音词有 猛进(měng jìn)盟津(méng jīn)孟晋(mèng jìn)猛劲(měng jìn)幪巾(méng jīn)
※ 词语「孟津」的拼音读音、孟津怎么读由诗词六六汉语词典提供。
词语解释
孟津[ mèng jīn ]
⒈ 古黄河津渡名。在今河南省孟津县东北、孟县西南。相传周武王在此盟会诸侯并渡河,故一名盟津。一说本作盟津,后讹作孟津。为历代兵家争战要地。
引证解释
⒈ 古 黄河 津渡名。在今 河南省 孟津县 东北、 孟县 西南。相传 周武王 在此盟会诸侯并渡 河,故一名 盟津。一说本作 盟津,后讹作 孟津。为历代兵家争战要地。
引《书·禹贡》:“导 河积石,至于 龙门,南至于 华阴,东至 厎柱,又东至于 孟津。”
汉 史岑 《出师颂》:“昔在 孟津,惟师 尚父。”
南朝 梁 沉约 《法王寺碑》:“昔 周 师集於 孟津,汉 兵至於 垓下。”
明 沉采 《千金记·投阃》:“南征北讨,堪除残暴,把 江 淮 尽扫。义兵咸瞻旗纛,分明是会合 孟津 来到。”
康有为 《法国革命史论》:“欲以君主立宪定国,以中流人士执政,如捧土以塞 孟津,无所济矣。”
更多词语拼音
- mèng hào rán孟浩然
- yuè mèng月孟
- mèng zōu孟陬
- mèng lín sǔn孟林笋
- mèng jīn孟津
- hán mèng韩孟
- mèng làng孟浪
- hán mèng寒孟
- mèng jí孟极
- mèng sǒu孟叟
- mèng xiǎng孟飨
- mèng xià孟夏
- liáng mèng xiāng jìn梁孟相敬
- huán mèng桓孟
- mèng shuō孟说
- zhǔ mèng主孟
- mèng lǎo孟姥
- mèng huái孟槐
- mèng niǎo孟鸟
- mèng pó孟婆
- jīn tōng津通
- shǎn jīn陕津
- sōng jīn松津
- jīn dá津达
- jīn qiè津妾
- jīn tóng津童
- běi jīn北津
- xī mù jīn析木津
- jīn zé津泽
- qióng jīn穷津
- jīn sì津涘
- jiǔ jīn九津
- bù gǎn wèn jīn不敢问津
- jīn qiáo津桥
- jīn jīn lè dào津津乐道
- wēi jīn微津
- huàn shā jīn浣纱津
- yào jīn要津
- má jīn蟆津
- jīn qián津钱
※ Tips:拼音和读音的区别:读音是用嘴把拼音读出来;拼音是把嘴里的读音写下来.读音是声,拼音是形.