讲时钟
讲时钟 (講時鐘) 是一个汉语词语,拼音是jiǎng shí zhōng,该词语属于,分字 [讲,时,钟]。

读音jiǎng shí zhōng
怎么读
注音ㄐ一ㄤˇ ㄕˊ ㄓㄨㄥ
※ 词语「讲时钟」的拼音读音、讲时钟怎么读由诗词六六汉语词典提供。
词语解释
讲时钟[ jiǎng shí zhōng ]
⒈ 高僧讲经说法时敲击的钟。
引证解释
⒈ 高僧讲经说法时敲击的钟。
引唐 张籍 《寄李渤》诗:“五度谿 头躑躅红, 嵩阳寺 里讲时鐘。”
亦省称“讲鐘”、“讲钟”。 唐 贾岛 《送僧》诗:“王侯皆护法,何寺讲钟鸣。”
元 萨都剌 《赠仁皇讲师达上人》诗:“散花天女满经阁,出海神龙闻讲鐘。”
更多词语拼音
- fā jiǎng发讲
- kāi jiǎng开讲
- dū jiǎng都讲
- jiǎng zhào讲诏
- jiǎng yì讲议
- nuǎn jiǎng暖讲
- jiǎng wén zhāng zì讲文张字
- shì jiǎng侍讲
- jiǎng chéng shuō gào讲呈说告
- jiǎng shè讲射
- shuō jiǎng说讲
- jiǎng sì讲寺
- jiǎng fěng讲讽
- jiǎng zī讲咨
- jiǎng shòu讲授
- jiǎng sàn讲散
- jiǎng lǐ讲礼
- jiǎng xíng讲行
- jiǎng zhòng讲众
- jiǎng dìng讲订
- míng zào yī shí名噪一时
- shí xián时贤
- shí yòng时用
- lǐ shí zhēn李时珍
- shí biàn时变
- xié shí协时
- shí cái时才
- bù xuán shí不旋时
- mèi shí昧时
- xún shí寻时
- zāo jì shí huì遭际时会
- chén shí辰时
- qū shí区时
- xiāng shí乡时
- tiān shí天时
- yī fú shí一伏时
- shí cháo时朝
- yùn jiǎn shí guāi运蹇时乖
- hōng dòng yī shí哄动一时
- shí èr shí shén十二时神
- zhōng dìng钟定
- zhōng rǔ zhōu钟乳粥
- huáng zhōng dà lǚ黄钟大吕
- shí yīng zhōng石英钟
- zhōng dǐng rén jiā钟鼎人家
- zhōng jù钟簴
- zhōng diǎn钟点
- qìng zhōng磬钟
- huáng zhōng diào黄钟调
- sū zhōng苏钟
- qì shā zhōng kuí气杀钟馗
- huáng zhōng wǎ fǒu黄钟瓦缶
- zhōng xià钟下
- zhōng luó钟螺
- lòu jìn zhōng míng漏尽钟鸣
- zhōng lí quán钟离权
- bǎi yī zhōng百一钟
- guà zhōng挂钟
- zhōng nì钟溺
- chén zhōng mù gǔ晨钟暮鼓
※ Tips:拼音和读音的区别:读音是用嘴把拼音读出来;拼音是把嘴里的读音写下来.读音是声,拼音是形.