汉史
汉史 (漢史) 是一个汉语词语,拼音是hàn shǐ,该词语属于,分字 [汉,史]。

读音hàn shǐ
怎么读
注音ㄏㄢˋ ㄕˇ
汉史(读音hàn shǐ)的近同音词有 憾事(hàn shì)寒食(hán shí)寒士(hán shì)酣嗜(hān shì)顸实(hān shí)酣适(hān shì)酣奭(hān shì)含识(hán shí)悍实(hàn shí)含噬(hán shì)悍室(hàn shì)悍石(hàn shí)悍士(hàn shì)韩诗(hán shī)旱石(hàn shí)函师(hán shī)寒石(hán shí)寒拾(hán shí)寒湿(hán shī)函矢(hán shǐ)汉誓(hàn shì)函使(hán shǐ)汉氏(hàn shì)寒势(hán shì)寒室(hán shì)寒事(hán shì)函示(hán shì)汉室(hàn shì)罕事(hǎn shì)憨实(hān shí)
※ 词语「汉史」的拼音读音、汉史怎么读由诗词六六汉语词典提供。
词语解释
汉史[ hàn shǐ ]
⒈ 指《东观汉记》。亦泛指汉代史书。
引证解释
⒈ 指《东观汉记》。亦泛指 汉 代史书。
引《后汉书·蔡邕传》:“收付廷尉治罪, 邕 陈辞谢,乞黥首刖足,继成 汉 史。”
唐 卢纶 《和常舍人晚秋集贤院即事》:“汲 书 荀勗 定, 汉 史 蔡邕 专。”
清 李渔 《闲情偶寄·词曲上·结构》:“歷朝文字之盛,其名各有所归, 汉 史、 唐 诗、 宋 文、 元 曲,此世人口头语也。”
更多词语拼音
- hàn zàng yǔ xì汉藏语系
- hàn zhuàn汉篆
- wàng hàn yuè望汉月
- hàn áo汉廒
- hàn ér汉儿
- yín hàn银汉
- hàn jìng汉镜
- jiāng hàn江汉
- jì hàn季汉
- hàn dào汉道
- dié luó hàn迭罗汉
- líng hàn灵汉
- hàn fù汉傅
- yí pán chī fàn hàn移盘吃饭汉
- chì jiǎo hàn赤脚汉
- pī xiāo jué hàn披霄决汉
- hòu hàn后汉
- hàn zhǔ汉主
- dān shēn hàn单身汉
- míng yǎn hàn明眼汉
- shǐ zàn史赞
- bà shǐ霸史
- zhù bì shǐ cí祝币史辞
- zhōng guó xiǎo shuō shǐ lüè中国小说史略
- jiān shǐ监史
- jì shǐ记史
- shǐ shì史事
- wài shǐ外史
- shǐ jūn zǐ史君子
- shǐ kē史科
- chǎng shǐ厂史
- tuó cān yuán shǐ鼍参鼋史
- shǐ liào史料
- yuàn shǐ掾史
- shū lìng shǐ书令史
- lì shǐ guān历史观
- yú shǐ谀史
- zēng shǐ曾史
- lì shǐ历史
- shēng huó shǐ生活史
※ Tips:拼音和读音的区别:读音是用嘴把拼音读出来;拼音是把嘴里的读音写下来.读音是声,拼音是形.