注音一ㄥ ㄇ一ㄠˋ
英妙

词语解释
英妙[ yīng miào ]
⒈ 年少而才华出众的人;少年英俊。
⒉ 美好的少壮时期。
⒊ 优美。
引证解释
⒈ 年少而才华出众的人;少年英俊。
引晋 潘岳 《西征赋》:“终童 山 东之英妙, 贾生 洛阳 之才子。”
隋 薛道衡 《豫章行》:“江 南地远接 闽 甌,山 东英妙屡经游。”
宋 苏舜钦 《朝奉大夫王公行状》:“子野 英妙,不衒文干进,当世佳士也。”
⒉ 美好的少壮时期。
引唐 杜甫 《七月一日题终明府水楼》诗:“虙子 弹琴邑宰日, 终军 弃繻英妙时。”
⒊ 优美。
引宋 文天祥 《集杜诗·陆枢密秀夫诗序》:“﹝ 秀夫 ﹞字 君实,文笔英妙。”
分字解释
※ "英妙"的意思解释、英妙是什么意思由诗词六六汉语词典查词提供。
相关词语
- yīng yàn英彦
- yīng shǎo英少
- shùn yīng舜英
- wǔ yīng diàn武英殿
- yīng huī英徽
- yīng yǔ英语
- jiǔ yīng méi九英梅
- yīng yì英毅
- xiáng yīng祥英
- fú gōng yīng凫公英
- wú míng yīng xióng无名英雄
- qiào yīng翘英
- yīng zī英姿
- yīng jīng英精
- pú gōng yīng蒲公英
- píng yīng tuán平英团
- yīng bá英拔
- yīng zhǐ英旨
- zhù yīng tái祝英台
- yīng yuàn英掾
- yuān miào渊妙
- miào néng妙能
- miào zhāo妙着
- miào sè妙色
- miào kǎi tái妙楷台
- miào jiě妙解
- huá miào华妙
- qīng gē miào wǔ清歌妙舞
- shén shù miào jì神术妙计
- miào shì妙适
- yōu miào幽妙
- miào zhuàn妙啭
- miào ào妙奥
- miào qín妙勤
- bù miào不妙
- chōng miào冲妙
- miào jiàn妙键
- jiǎo miào徼妙
- miào shǒu huí chūn妙手回春
- miào shǒu ǒu dé妙手偶得