注音ㄇㄟˋ ㄕㄨㄤˇ
昧爽

词语解释
昧爽[ mèi shuǎng ]
⒈ 拂晓;黎明。犹明暗。
引证解释
⒈ 拂晓;黎明。
引《书·牧誓》:“时甲子昧爽,王朝至于 商 郊 牧野。”
《孔子家语·五仪》:“昧爽夙兴,正其衣冠。”
茅盾 《雨天杂写》之三:“九时就寝,昧爽即兴。”
⒉ 犹明暗。
引唐 谷神子 《博异志·李全质》:“昧爽之交,﹝ 李全质 ﹞假寐於 沂州城 横门东庭前。”
《三国演义》第四六回:“时也阴阳既乱,昧爽不分。”
国语辞典
昧爽[ mèi shuǎng ]
⒈ 天将晓而尚暗之时。
引《书经·牧誓》:「时甲子昧爽,王朝至于商郊牧野,乃誓。」
《聊斋志异·卷一·娇娜》:「昧爽,即有僮子炽炭于室。」
分字解释
※ "昧爽"的意思解释、昧爽是什么意思由诗词六六汉语词典查词提供。
相关词语
- mèi xīn qián昧心钱
- mèi rán昧然
- wū mèi cǎo乌昧草
- rú mèi曘昧
- huì mèi晦昧
- huǒ lún sān mèi火轮三昧
- àn mèi闇昧
- mèi mèi昧昧
- mèi lüè昧略
- mèi gǔ昧谷
- yì mèi翳昧
- mèi jǐ mán xīn昧己瞒心
- lóng mèi聋昧
- qiǎn mèi浅昧
- táo mèi梼昧
- mèi yīn昧阴
- chōng mèi憃昧
- sān mèi三昧
- mèi mò昧莫
- yǐn mèi隐昧
- xióng shuǎng雄爽
- shén qīng qì shuǎng神清气爽
- shuǎng shāng爽伤
- háo shuǎng豪爽
- jìng shuǎng竞爽
- shuǎng kǎi爽闿
- xiān háo bù shuǎng纤毫不爽
- shuǎng jié爽节
- shuǎng yì爽异
- chéng shuǎng澄爽
- kāng shuǎng慷爽
- shuǎng liàng爽亮
- xī shuǎng西爽
- áng shuǎng昂爽
- qiú shuǎng遒爽
- shuǎng xīn yuè mù爽心悦目
- fēn háo wú shuǎng分毫无爽
- shuǎng miù爽缪
- shuǎng shuǎng爽爽
- shuǎng dé爽德