注音ㄎㄨㄤˊ ㄕㄨ
狂疏

词语解释
狂疏[ kuáng shū ]
⒈ 唐·张鷟《朝野佥载》卷二:“监察御史李嵩、李全交,殿中王旭,京师号为‘三豹’……皆狠戾不轨,鸩毒无仪。体性狂疏,精神惨刻。”放荡不检;狂放不羁。
引证解释
⒈ 亦作“狂疎”。放荡不检;狂放不羁。
引唐 张鷟 《朝野佥载》卷二:“监察御史 李嵩、李全交,殿中 王旭,京师号为‘三豹’……皆狠戾不轨,鴆毒无仪。体性狂疎,精神惨刻。”
唐 柳宗元 《寄许京兆孟容书》:“凡事壅隔,很忤贵近,狂疎繆戾,蹈不测之辜。”
《旧唐书·韩愈传》:“愈 终太狂疏,且可量移一郡。”
宋 陆游 《别曾学士》诗:“公不谓狂疏,屈体与周旋。”
分字解释
※ "狂疏"的意思解释、狂疏是什么意思由诗词六六汉语词典查词提供。
相关词语
- wǎn kuáng lán挽狂澜
- dié liàn fēng kuáng蝶恋蜂狂
- mǐ kuáng米狂
- kuáng cháo狂潮
- kuáng yǐn bào shí狂饮暴食
- kuáng tāo hài làng狂涛骇浪
- kuáng nù狂怒
- kuáng zào狂躁
- kuáng hūn狂昏
- cāi kuáng猜狂
- kuáng shù狂竖
- kuáng shì狂士
- kuáng mò狂墨
- kuáng chen狂伧
- kuáng hǒu狂吼
- kuáng huá狂猾
- kuáng jiào狂趭
- yú kuáng愚狂
- kuáng jiàn狂贱
- qīng kuáng清狂
- jìng jīn shū gǔ竞今疏古
- shū àn疏闇
- shū yú疏虞
- shū ào疏傲
- yì shū义疏
- shū hěn疏狠
- shū shuǐ dān piáo疏水箪瓢
- shū záo疏凿
- shū mèng疏梦
- shū wàng疏妄
- shū jǔ疏举
- shū jiàn疏渐
- fú shū浮疏
- shū zú疏族
- shū è疏恶
- shū yuán疏源
- shū zhì疏滞
- huī shū恢疏
- tiáo shū条疏
- shū jué疏决