注音ㄐ一ㄥ ㄑ一ㄤ
京腔

词语解释
京腔[ jīng qiāng ]
⒈ 清代北京盛行戏曲的音调。即京戏的唱腔;又泛指北京话。旧指北京语音。
英Beijing accent;
引证解释
⒈ 清 代戏曲剧种。 明 末 清 初 弋阳 腔流传到 北京 后,与当地语言相结合而形成。 乾隆 以后逐渐衰落。
⒉ 指 北京 语音。
引《儿女英雄传》第三四回:“他撇着京腔笑道:‘老爷的本领儿,我都佩服。’”
鲁迅 《而已集·谈所谓“大内档案”》:“YT 是一个旗人,京腔说得极漂亮,文字从来不谈的。”
国语辞典
京腔[ jīng qiāng ]
⒈ 旧称北平话为「京腔」。
⒉ 流行于北平的剧种。明末清初时,江西弋阳腔传至北京,受其语言影响,另成的一个 支派。极盛于康熙、乾隆年间,曾取代昆曲的地位,并与昆曲合演。乾隆末年逐渐衰 落。
德语Peking-Betonung, Pekingstil in Musik und Gesang (S)
分字解释
- 双棒儿用地道的京腔京味儿唱出他们对音乐、社会、情感、生活等各个方面的不同感触。
- 所以我希望认识一位可以说南京话或者南京腔普通话的女孩做语言老师,希望这样可以在短期以内学会南京话。
- 在他心目中,前门的商业繁荣是老字号们一手创造出来的,外国人进来,非得把这条街搅浑,让原有的京腔京味变淡了。
相关词语
- yù jīng玉京
- jīng zhào京兆
- jīng chá京察
- jīng yàng京样
- jīng lǐ京里
- jīng yǐn京尹
- jiǔ jīng九京
- jīng xiàn京县
- jīng fáng shù京房术
- běi jīng gǔ guān xiàng tái北京古观象台
- jīng shī京师
- jīng chéng shì京城氏
- jīng kǒu jiǔ京口酒
- zhāng jīng zhào张京兆
- jīng chén京尘
- lí jīng离京
- jīng huā zǐ京花子
- hàn jīng汉京
- jīng xì京戏
- jīng shì xué京氏学
- qiāng cháng腔肠
- dǎ guān qiāng打官腔
- jīng qiāng京腔
- ná qiāng zuò diào拿腔作调
- tuō qiāng luò bǎn脱腔落板
- gāo qiāng高腔
- xǐng qiāng醒腔
- qiān bù yī qiāng,qiān rén yī miàn千部一腔,千人一面
- yì yáng qiāng弋阳腔
- kōng qiāng空腔
- zì zhèng qiāng yuán字正腔圆
- fù qiāng腹腔
- ná qiāng zuò shì拿腔做势
- diào qiāng调腔
- pāi lǎo qiāng拍老腔
- nán qiāng běi diào南腔北调
- chū miàn qiāng出面腔
- shuǐ mó qiāng水磨腔
- qiāng zǐ腔子
- pín qiāng贫腔