注音ㄏㄨˊ ㄙㄥ
胡僧

词语解释
胡僧[ hú sēng ]
⒈ 古代泛称西域、北地或外来的僧人。
引证解释
⒈ 古代泛称西域、北地或外来的僧人。
引唐 杜甫 《寄刘峡州伯华使君四十韵》:“药囊亲道士,灰刼问胡僧。”
仇兆鳌 注引 曹毗 《志怪》:“汉武帝 穿 昆明池 极深,悉是灰墨,无復土。以问 东方朔,曰:‘臣愚不足以知之,可问西域僧。’”
唐 段成式 《酉阳杂俎·天咫》:“计僧去五六坊,復有一少年,美如冠玉,骑白马,遂扣其门曰:‘适有胡僧到无?’ 布 遽延入,具述胡僧事,其人吁嗟不悦。”
《宣和遗事》后集:“及入寺门,见有石鐫二金刚,并拱手对立。又见 胡 僧出迎。”
分字解释
- 在唐代的对外文化交流中,大量来华的胡僧是一道特别的风景,也给当时的小说创作提供了新素材。
- 胡六七岁的时候,问他父母可不可以让他出家为僧。
相关词语
- chuàn liǎn hú串脸胡
- hú huà胡话
- hú bō胡拨
- hú xì胡戏
- hán hú含胡
- hú gōng胡宫
- hú mǎ胡马
- rán hú髯胡
- hú tū胡突
- màn hú漫胡
- hú zhōu luàn chě胡诌乱扯
- xī biāo hú dōu希颩胡都
- hú jiǎo胡角
- lín hú林胡
- hú dòu胡豆
- xuè hú lín là血胡淋剌
- hán hú函胡
- qiāng hú羌胡
- gǔ hú古胡
- hú shuō bā dào胡说八道
- sēng gòng僧供
- sēng shā僧刹
- sēng qí hù僧祇户
- yún shuǐ sēng云水僧
- nèi sēng内僧
- sēng qí僧祇
- sēng jiā xiàng僧伽像
- sēng hù僧户
- sēng què qí僧却崎
- sēng dié僧牒
- shā sēng沙僧
- sēng qié lán僧伽蓝
- sēng tuó僧陀
- sēng mén僧门
- sēng yī僧衣
- xiǎo sēng小僧
- gōng sēng供僧
- míng sēng名僧
- sēng yuàn僧院
- bù sēng bù sú不僧不俗