注音ㄍㄨㄢˋ ㄇㄤˇ
灌莽

词语解释
灌莽[ guàn mǎng ]
⒈ 丛生的草木。
⒉ 指草木丛生的原野。
引证解释
⒈ 丛生的草木。
引《文选·鲍照<芜城赋>》:“灌莽杳而无际,丛薄纷其相依。”
吕向 注:“水草杂生曰灌莽也。”
南朝 梁 江淹 《横吹赋》:“原陆窈,灌莽深。”
《资治通鉴·唐太宗贞观六年》:“烟火尚稀,灌莽极目。”
胡三省 注:“灌,木丛生也。莽,草深茂也。”
《花月痕》第五十回:“遥见那灌莽栖於甍栋,平沙抗乎睥睨。”
⒉ 指草木丛生的原野。
引《梁书·张缵传》:“若夫灌莽川涯,层潭水府,游泳之所往还,喧鸣之所攒聚。”
唐 王勃 《九成宫颂》序:“灌莽生尘,陨飞霜於劲鏃。”
分字解释
※ "灌莽"的意思解释、灌莽是什么意思由诗词六六汉语词典查词提供。
相关词语
- guàn rú灌濡
- dì xià shuǐ huí guàn地下水回灌
- guàn mù cóng灌木丛
- mó lóng jìn guàn磨砻浸灌
- guàn jī灌激
- jiāo guàn浇灌
- wò guàn沃灌
- guàn mù lín灌木林
- hán guàn涵灌
- guàn guàn灌灌
- guàn lù灌录
- tí hú guàn dǐng醍醐灌顶
- guàn qú灌渠
- pēn guàn喷灌
- guàn tōng灌通
- dī guàn滴灌
- guàn fèi灌沸
- cóng guàn丛灌
- gōu guàn沟灌
- guàn zūn灌尊
- mǎng máng莽茫
- mǎng zhuàng莽壮
- yāng mǎng泱莽
- shū mǎng疏莽
- shǔ mǎng鼠莽
- cāng mǎng苍莽
- mǎng cāng cāng莽苍苍
- xīn mǎng新莽
- cóng mǎng丛莽
- lǔ mǎng miè liè卤莽灭裂
- shǔ mǎng cǎo鼠莽草
- shēn mǎng深莽
- huì mǎng秽莽
- lín mǎng林莽
- cài mǎng蔡莽
- fú mǎng伏莽
- cūn mǎng gàng村莽戆
- shuāi mǎng衰莽
- mǎng yǎng莽瀁
- shā mǎng沙莽