注音ㄍㄥ ㄐ一ㄚˋ
耕稼

词语解释
耕稼[ gēng jià ]
⒈ 泛指种庄稼。
引证解释
⒈ 泛指种庄稼。
引《孟子·公孙丑上》:“﹝ 舜 ﹞自耕稼陶渔以至为帝,无非取於人者。”
《汉书·循吏传·召信臣》:“其化大行,郡中莫不耕稼力田,百姓归之。”
北齐 颜之推 《颜氏家训·勉学》:“人生在世,会当有业:农民则计量耕稼,商贾则讨论货贿。”
宋 曾巩 《请择将益兵札子》:“古者兵出於农,故三时耕稼,一时閲武。”
国语辞典
耕稼[ gēng jià ]
⒈ 耕田与种植。
引《孟子·公孙丑上》:「自耕稼陶渔以至为帝,无非取于人者。」
《文选·谢灵运·斋中读书诗》:「执戟亦以疲,耕稼岂云乐。」
分字解释
- 唐人认为牛是耕稼之本,关乎国家盛衰存亡,是农民生活必不可少的伙伴。
相关词语
- gēng huò耕获
- lì gēng力耕
- nán gēng nǚ zhī男耕女织
- shòu gēng受耕
- qiáng gēng强耕
- gēng zhù耕助
- gēng yōng耕佣
- zhù gēng助耕
- bìng gēng并耕
- gēng tóng耕童
- jī gēng duì机耕队
- qīn gēng亲耕
- gēng dú耕犊
- zhòu gēng yè sòng昼耕夜诵
- fǎn gēng返耕
- yōng gēng佣耕
- gēng shēn耕莘
- bàn zì gēng nóng半自耕农
- shēn gēng深耕
- quàn gēng劝耕
- dèng jià xiān邓稼先
- dà zhuāng jià大庄稼
- jià xuān cháng duǎn jù稼轩长短句
- bǎi jià百稼
- bù jià bù sè不稼不穑
- yún jià云稼
- zhuāng jià dì庄稼地
- qǐ jià起稼
- shǒu jià首稼
- jià sè wēng稼穑翁
- jià zhèng稼政
- xué jià学稼
- zhuāng jià zhǔ庄稼主
- tián jià田稼
- jià sè稼啬
- yuè jià阅稼
- jià sè jiān nán稼穑艰难
- quàn jià劝稼
- gēng jià耕稼
- nóng jià农稼