注音ㄉㄨㄢ ㄇㄥˊ
端蒙

词语解释
端蒙[ duān méng ]
⒈ 古代历法中岁星在“乙”的称呼。
引证解释
⒈ 古代历法中岁星在“乙”的称呼。
引《史记·历书》:“端蒙单閼二年。”
司马贞 索隐:“端蒙,乙也。 《尔雅》作“旃蒙”
。” 清 冯桂芬 《程楞香中丞六十寿序》:“端蒙蝉嫣之岁,日在翼,将迁於寿星之次。”
分字解释
- 本课题针闭于中邦电信传统的SCP蒙端入网计划里临的题纲,降出基于SHLR方式蒙端入网计划解决计划。
- 吕端(935~1000)年,廊坊市广阳区人。宋至道元年,继吕蒙正为相,太宗赞他“ 大事不糊涂”。
- 蒙脱土的存在还使缩聚过程中二甘醇(deg)基团及端羧基基团浓度上升。
相关词语
- wú duān shēng shì无端生事
- duān hé端盒
- shé duān舌端
- duān míng端明
- duān yán端言
- duān shì端士
- duān pǐ端匹
- duān rán端然
- bù kě duān ní不可端倪
- duān mǐn端敏
- qián duān kūn ní乾端坤倪
- tiào duān跳端
- zhào duān肇端
- duān rén zhèng shì端人正士
- duān jiàn端渐
- méi duān眉端
- duān jiē端接
- duān xián端闲
- bǎi duān dài jǔ百端待举
- duō duān guǎi yào多端寡要
- méng lún蒙轮
- méng guǎn蒙馆
- yù méng郁蒙
- gǔ mēng瞽蒙
- wēi méng微蒙
- méng mèi蒙昧
- huì mēng晦蒙
- méng yǎn蒙揜
- zhuān méng颛蒙
- wū méng乌蒙
- méng mào蒙茂
- tún méng屯蒙
- jì mēng计蒙
- méng miàn sàng xīn蒙面丧心
- jī mēng鸡蒙
- gū mēng孤蒙
- méng mèi蒙袂
- què méng雀蒙
- bù méng不蒙
- méng gōng蒙公