注音ㄉ一ㄢˇ ㄔㄤˊ
典常

词语解释
典常[ diǎn cháng ]
⒈ 常道,常法。
引证解释
⒈ 常道,常法。
引《易·繫辞下》:“初率其辞而揆其方,既有典常;苟非其人,道不虚行。”
韩康伯 注:“能循其辞以度其义,原其初,以要其终,则唯变所适,是其常典也。”
《书·周官》:“其尔典常作之师,无以利口乱厥官。”
唐 元稹 《弹奏剑南东川节度使状》:“固合抚绥黎庶,上副天心,蠲减征徭,内荣乡里,而乃横徵暴赋,不奉典常,擅破人家,自丰私室。”
郭沫若 《祭昆明四烈士》诗:“全民奋起,共树典常。魂其有灵,来格来饗!”
国语辞典
典常[ diǎn cháng ]
⒈ 常法、常规。
引《书经·微子之命》:「率由典常,以蕃王室。」
《史记·卷二三·礼书》:「乃以太初之元改正朔,易服色,封太山,定宗庙百官之仪,以为典常,垂之于后云。」
分字解释
※ "典常"的意思解释、典常是什么意思由诗词六六汉语词典查词提供。
相关词语
- fán diǎn凡典
- yǎ diǎn xué yuàn雅典学院
- fēng diǎn封典
- míng diǎn铭典
- zhì diǎn治典
- gǔ diǎn wén xué古典文学
- chū hé jīng diǎn出何经典
- bēn diǎn贲典
- jù diǎn巨典
- shǎng diǎn赏典
- gāo wén diǎn cè高文典策
- tián diǎn田典
- diǎn shì典视
- mào diǎn茂典
- cān diǎn参典
- dì diǎn帝典
- diǎn mù shǔ典牧署
- diǎn sì典肆
- fén diǎn kēng rú焚典坑儒
- sān diǎn三典
- cháng zhù常驻
- gǔ cháng古常
- cháng jīng常经
- cháng zhōu cí pài常州词派
- xián cháng闲常
- cháng shì常世
- cháng zhuàn常馔
- cháng jiàn常见
- cháng wēn常温
- guāi cháng乖常
- fēi cháng shí qī非常时期
- xióng cháng雄常
- jiā cháng fàn家常饭
- guǐ cháng佹常
- rén zhī cháng qíng人之常情
- cháng gǔ常骨
- cháng yù常燠
- cháng mǎn cāng常满仓
- cháng bó常伯
- huó wú cháng活无常