注音ㄔㄨㄣ ㄕㄣ ㄐㄨㄣ
春申君

词语解释
春申君[ chūn shēn jūn ]
⒈ 战国楚人黄歇(?--公元前238年)的封号。考烈王元年出为相,封为春申君,赐淮北地十二县;后改封于江东。曾救赵却秦,攻灭鲁国。相楚二十五年,有食客三千。与齐孟尝君、赵平原君、魏信陵君齐名,史称战国四君子。考烈王死,为李园所杀。
引证解释
⒈ 战国 楚 人 黄歇 (?--公元前238年)的封号。 考烈王 元年出为相,封为 春申君,赐 淮北 地十二县;后改封于 江 东。曾救 赵 却 秦,攻灭 鲁国。相 楚 二十五年,有食客三千。与 齐 孟尝君、赵 平原君、魏 信陵君 齐名,史称 战国 四君子。 考烈王 死,为 李园 所杀。
引《韩非子·奸劫弑臣》:“楚庄王 之弟 春申君 有爱妾曰 余。”
《史记·春申君列传》:“考烈王 元年,以 黄歇 为相,封为 春申君。”
国语辞典
春申君[ chūn shēn jūn ]
⒈ 战国时楚相黄歇的封号。参见「黄歇」条。
分字解释
- 本文试对春申君的相关问题做了研究。
- 上海春秋为吴国地,战国时为楚国春申君封邑,开端建城。
相关词语
- táo huā chūn shuǐ桃花春水
- chūn cán春残
- chuī zhòu yī chí chūn shuǐ吹皱一池春水
- chūn mèng wú hén春梦无痕
- yíng chūn huā迎春花
- chūn táo春桃
- liào qiào chūn hán料峭春寒
- huāng chūn荒春
- chūn shén春神
- chūn yàn春燕
- chūn yún春云
- chūn bìng春病
- bì luó chūn碧螺春
- chūn shuǐ春水
- qīng chūn wàn suì青春万岁
- chūn tiān春天
- dà dì chūn huí大地春回
- chūn bǐng春饼
- chūn yǔ春雨
- chūn jiàn春荐
- shēn jiù申救
- shēn tú申徒
- shēn nà申纳
- shēn liào申料
- gēng shēn dì庚申帝
- shēn tǐng申挺
- shēn dié申牒
- shēn xī申析
- fèng shēn hè jìng奉申贺敬
- shēn xǔ申许
- wǔ shēn sān lìng五申三令
- shēn shāng申商
- shēn xiáng申详
- fēi shēn飞申
- shēn yuān申冤
- shēn wèi申慰
- è shēn鄂申
- zhū shēn珠申
- chūn shēn jiāng春申江
- shēn yì申议
- jiàng zài jūn,jūn mìng yǒu suǒ bù shòu将在军,君命有所不受
- mǔ jūn母君
- àn jūn闇君
- mó jūn魔君
- dà féng jūn大冯君
- xìn líng jūn信陵君
- jìng jūn静君
- qīng tóng jūn青童君
- tiān dì jūn qīn shī天地君亲师
- mí jūn迷君
- zhuān jūn颛君
- shǐ jūn zǐ使君子
- jūn zǐ fēng君子风
- dǒu jūn斗君
- zhèng jūn lǐ郑君里
- shí jūn bǎo石君宝
- zūn dà jūn尊大君
- shè jūn社君
- shǎo jūn少君
- shí jūn时君