注音ㄅㄚˊ ㄕㄢ ㄍㄤ ㄉ一ㄥˇ
拔山扛鼎

词语解释
拔山扛鼎[ bá shān gāng dǐng ]
⒈ 形容力量超人或气势雄伟。语出《史记·项羽本纪》:“籍长八尺余,力能扛鼎。”又:“力拔山兮气盖世。”
引证解释
⒈ 形容力量超人或气势雄伟。
引语出《史记·项羽本纪》:“籍 长八尺餘,力能扛鼎。”
又:“力拔山兮气盖世。”
《云笈七籤》卷七八:“力则拔山扛鼎,倒拽九牛;诵则一日万言,五行俱下。”
《儒林外史》第五一回:“拔山扛鼎之义士,再显神通;深谋诡计之奸徒,急偿夙债。”
清 吴雷发 《说诗菅蒯》十二:“雕冰鏤石,小才也;拔山扛鼎,大才也。”
国语辞典
拔山扛鼎[ bá shān gāng dǐng ]
⒈ 移动大山,举起巨鼎。形容力气强大。语本后以拔山扛鼎比喻勇猛过人。也作「拔山举鼎」、「扛鼎拔山」。
引《史记·卷七·项羽本纪》:「籍长八尺余,力能扛鼎,才气过人。……于是项王乃悲歌忼慨,自为诗曰:『力拔山兮气盖世,时不利兮骓不逝。』」
《儒林外史·第五一回》:「拔山扛鼎之义士,再显神通;深谋诡计之好徒,急偿夙债。」
反举鼎绝膑
分字解释
※ "拔山扛鼎"的意思解释、拔山扛鼎是什么意思由诗词六六汉语词典查词提供。
相关词语
- bá hái拔还
- bá duì拔队
- bá huǒ guàn zǐ拔火罐子
- èr bá二拔
- bá qīn拔亲
- bá máo jì shì拔毛济世
- bá máo lián rú拔毛连茹
- lǎo tiān bá dì老天拔地
- chū qún bá cuì出群拔萃
- jìn xián bá néng进贤拔能
- chāo bá超拔
- bá jiān拔尖
- bá máo lián rú拔茅连茹
- bá zhào zhì yì hàn zhì拔赵帜易汉帜
- bá jìn拔进
- lǘ jū bá juē驴驹拔撅
- bá dì cān tiān拔地参天
- bá le luó bo dì pí kuān拔了萝卜地皮宽
- chuī dēng bá là吹灯拔蜡
- huò bá捇拔
- zuò shān zhāo fū坐山招夫
- kǎn dà shān砍大山
- shān zhài山砦
- bá dì yáo shān拔地摇山
- gāo shān jùn lǐng高山峻岭
- guò shān过山
- jiù shān旧山
- wén zhāng shān dòu文章山斗
- chì shān赤山
- shòu shān fú hǎi寿山福海
- jī shān zǐ稽山子
- shān yíng山营
- shān huí lù zhuǎn山回路转
- shān huán山鬟
- sōng shān崧山
- rù shān入山
- gǎn shān biān赶山鞭
- dà bié shān大别山
- huǒ shān zhuī火山锥
- shān fū山趺
- káng hǒng扛哄
- gāng dǐng扛鼎
- káng yú扛舁
- káng jù扛醵
- cā káng擦扛
- bá shān gāng dǐng拔山扛鼎
- káng hé扛荷
- chēng káng撑扛
- káng bàn lǎ zǐ huó扛半拉子活
- káng sàng扛丧
- káng zhěng huó扛整活
- káng tái扛抬
- gāng dǐng bá shān扛鼎拔山
- káng cháng gōng扛长工
- tái káng抬扛
- káng dǐng biàn niú扛鼎抃牛
- lì néng gāng dǐng力能扛鼎
- káng bāng扛帮
- káng huó扛活
- què huáng bǎo káng鹊潢宝扛
- liáng dǐng梁鼎
- dǐng é鼎娥
- ná dǐng拿鼎
- dǐng gé鼎革
- cháng dǐng yī luán尝鼎一脔
- dǐng xiàng鼎象
- zhōng dǐng wén钟鼎文
- dǐng zhēn鼎真
- dìng dǐng定鼎
- wǔ dǐng五鼎
- sān dǐng三鼎
- nán gōng dǐng南公鼎
- dǐng kē鼎科
- shé dǐng fù zú折鼎覆餗
- dǐng dǐng yǒu míng鼎鼎有名
- jiǔ sān dǐng九三鼎
- zhōu dǐng周鼎
- dǐng lì鼎力
- hàn dǐng汉鼎
- jiǔ dǐng yú九鼎鱼