注音ㄈㄥ ㄖㄤˇ
封壤

词语解释
封壤[ fēng rǎng ]
⒈ 疆域;疆界。土堆。培土。
引证解释
⒈ 疆域;疆界。
引南朝 齐 谢朓 《与江水曹至干滨戏》诗:“别后能相思,何嗟异封壤。”
《旧唐书·德宗纪下》:“﹝ 吴少诚 ﹞凶狡成性,扇构多端,擅动甲兵,暴越封壤。”
⒉ 土堆。
引《太平御览》卷九四七引《符子》:“羣蚁曰:‘彼(指东海之鼇)之冠山何异我之戴粒,逍遥封壤之巔,伏乎窟穴也。’”
⒊ 培土。
引唐 韦应物 《西涧种柳》诗:“封壤自人力,生条在阳春。”
国语辞典
封壤[ fēng rǎng ]
⒈ 界域。
引唐·骆宾王〈与博昌父老书〉:「云雨俄别,封壤异乡。」
分字解释
※ "封壤"的意思解释、封壤是什么意思由诗词六六汉语词典查词提供。
相关词语
- huáng fēng yìn黄封印
- jiào fēng轿封
- fēng nèi封内
- tún fēng屯封
- fēng zhǒng封冢
- qín fēng秦封
- yuán fēng huò原封货
- yìn zǐ fēng qī荫子封妻
- fēng jī封畿
- fēng cè封册
- gù bù zì fēng故步自封
- yì fēng益封
- fēng gē封割
- fēng wēng封翁
- jiē fēng阶封
- fēng jiàn zhǔ封建主
- fēng jué封爵
- fēng yú封禺
- dī fēng堤封
- táng fēng堂封
- fēng rǎng风壤
- qióng shān pì rǎng穷山僻壤
- pì rǎng僻壤
- juān rǎng涓壤
- rǎng tǔ壤土
- dà rǎng大壤
- xián rǎng咸壤
- jǐn rǎng锦壤
- nèi rǎng内壤
- fēng rǎng丰壤
- zhòng rǎng重壤
- bī rǎng偪壤
- qú rǎng衢壤
- bái rǎng白壤
- chén rǎng尘壤
- shàn rǎng善壤
- zhōu rǎng州壤
- yǐ rǎng蚁壤
- shū rǎng殊壤
- rǎng cè壤策