注音ㄈㄤˋ ㄔㄣˊ
放臣

词语解释
放臣[ fàng chén ]
⒈ 放逐之臣。
引证解释
⒈ 放逐之臣。
引《文选·祢衡<鹦鹉赋>》:“放臣为之屡叹,弃妻为之歔欷。”
李周翰 注:“放臣,谓得罪见逐远国者。”
宋 陆游 《枕上偶成》诗:“放臣不復望 修门,身寄江头黄叶村。”
清 黄宗羲 《<姜友棠诗>序》:“盖三百篇大抵出於放臣怨女怀沙恤纬之口。”
国语辞典
放臣[ fàng chén ]
⒈ 遭受放逐的臣子。
引《文选·马融·长笛赋》:「于是放臣逐子,弃妻离友;彭胥伯奇,哀姜孝己。」
《文选·祢衡·鹦鹉赋》:「放臣为之屡叹,弃妻为之歔欷。」
分字解释
- 几年后,夫差以臣属的身份放勾践回国。
相关词语
- shī fàng施放
- fàng pō sā háo放泼撒豪
- fàng yū放瘀
- fàng fá放伐
- fàng ruǎn wán放软顽
- qiū fàng秋放
- fàng dà放大
- zòng fàng纵放
- fàng fān放番
- dà míng dà fàng大鸣大放
- fàng zòng chí dàng放纵驰荡
- fàng diāo sā pō放刁撒泼
- fàng dá放达
- jì fàng寄放
- sā sāo fàng pì撒骚放屁
- qū fàng驱放
- fàng jià放驾
- fàng gē放歌
- fàng yǐn放饮
- fàng dǎn放胆
- bū chén逋臣
- sān liáng chén三良臣
- chén wèi臣卫
- chén liáo臣寮
- lì chén隶臣
- nì chén zéi zǐ逆臣贼子
- shǐ chén史臣
- yú chén愚臣
- wěi chén伪臣
- míng chén名臣
- chán chén谗臣
- cān zàn dà chén参赞大臣
- qí chén耆臣
- wáng chén亡臣
- mù yáng chén牧羊臣
- xiàn chén献臣
- ěr chén迩臣
- shì jǐng zhī chén市井之臣
- dēng chén登臣
- zhì chén智臣