弘扬国学 · 传承文化
诗词六六
搜索
主菜单
字典
词典
成语
组词
单词
诗词
汉语词典
诗词六六
汉语词典
樊蛮
樊蛮的意思
fán
mán
樊蛮
拼音
fán mán
注音
ㄈㄢˊ ㄇㄢˊ
繁体
樊蠻
词语解释
樊蛮
[ fán mán ]
⒈ 唐白居易的家妓樊素、小蛮的并称。
引证解释
⒈ 唐 白居易 的家妓 樊素、小蛮 的并称。
引
唐 白居易 《天寒晚起引酌咏怀寄许州王尚书汝州李常侍》:“四海故交唯 许 汝,十年贫健是 樊 蛮。”
分字解释
fan
樊
man
蛮
造句
唐朝人樊绰咸通三年(公元862年)出使云南,在他所著的《蛮书》中记载“茶出银生城界诸山,散收无采造法。”
※ "樊蛮"的意思解释、樊蛮是什么意思由
诗词六六
汉语词典查词提供。
近音词、同音词
fán mán
烦悗
fán màn
繁漫
fān màn
帆幔
fán mǎn
烦满
fān màn
翻蔓
词语组词
樊
字组词
蛮
字组词
相关词语
tuō fán
脱樊
chǔ fán
楚樊
piāo fán luò hùn
飘樊落混
fán kuài guān
樊哙冠
fán liáo
樊橑
shān fán
山樊
fán lú
樊卢
fán kǒu
樊口
fán lù
樊鹿
fán guī
樊槻
fán chuān wēng
樊川翁
fán mán
樊蛮
fán tóng
樊桐
qiū fán
丘樊
fán nán
樊南
fán rán
樊然
niǎo rù fán lóng
鸟入樊笼
fán chí jià
樊迟稼
chén fán
尘樊
fán dèng
樊邓
mán chù
蛮触
wǔ líng mán
武陵蛮
mán hèng wú lǐ
蛮横无理
mán qiáng
蛮强
mán shì
蛮氏
mán tíng
蛮庭
mán lái shēng zuò
蛮来生作
bū mán
逋蛮
mán xìng zǐ
蛮性子
shī mán
狮蛮
mán sài
蛮僿
mán yí róng dí
蛮夷戎狄
yú mán zǐ
鱼蛮子
mán gē
蛮歌
chù dòu mán zhēng
触斗蛮争
mán xìng
蛮性
hèng mán
横蛮
cūn mán
村蛮
chù mán
触蛮
liù mán
六蛮
词语词性
名词
动词
形容词
副词
拟声词
助词
连词
介词
代词
疑问词
数词
量词
数量词
词语组合
AABB式
ABAB式
A里AB式
AABC式
ABAC式
ABCA式
ABBC式
ABCB式
ABCC式
ABB式
AAB式
AA式
词语组词
生肖
四季
数字
动物
植物
颜色
方位
味道
自然
身体
武器
季节
节日
写山
写水
写花
写鸟
自然
节气