注音ㄉㄨㄣ ㄇㄤˊ
敦厖

词语解释
敦厖[ dūn máng ]
⒈ 亦作“敦庬”。
⒉ 丰厚,富足。
⒊ 敦厚。
引证解释
⒈ 亦作“敦庬”。
⒉ 丰厚,富足。
引《左传·成公十六年》:“是以神降之福,时无灾害,民生敦厖,和同以听。”
杜预 注:“敦,厚也;厖,大也。”
孔颖达 疏:“言人之生计,若财物足,皆丰厚而多大。”
《国语·周语上》:“夫民之大事在农……敦庬纯固,於是乎成。”
宋 黄庭坚 《送彦孚主簿》诗:“君但隐几笑,诸老嘆敦厖。”
⒊ 敦厚。
引汉 王充 《论衡·自纪》:“没华虚之文,存敦厖之朴。”
《后汉书·孔融传》:“古者敦庬,善否不别,吏端刑清,政无过失。”
宋 孙光宪 《北梦琐言》卷一:“以硕大敦厖之德,生於文明之运,矢厥謨猷,出入隆显。”
分字解释
※ "敦厖"的意思解释、敦厖是什么意思由诗词六六汉语词典查词提供。
相关词语
- dūn qǐng敦请
- dūn hòu敦厚
- diāo gōng敦弓
- dūn zhǔ敦嘱
- dūn pì敦辟
- tuán rán敦然
- dūn què敦悫
- dūn yòu敦诱
- dūn ài敦爱
- tān dūn啴敦
- wēn róu dūn hòu温柔敦厚
- dūn kǔn敦悃
- dūn bī敦逼
- dūn xí敦习
- dūn qù敦趣
- dūn qiū敦丘
- kùn dūn困敦
- dūn huáng cí敦煌词
- dūn huáng shí kū敦煌石窟
- dūn pìn敦聘
- máng cuò厖错
- máng méi厖眉
- máng zá厖杂
- qí máng fú ài奇厖福艾
- ní máng gǔ尼厖古
- máng hóng厖鸿
- máng rán厖然
- máng chǐ厖褫
- fēn máng纷厖
- jùn máng骏厖
- jīn jué yī máng金玦衣厖
- máng xiáo厖淆
- líng máng灵厖
- méi máng chǐ ní眉厖齿鲵
- máng hòu厖厚
- máng mèi厖昧
- zhuì máng赘厖
- hóng máng鸿厖
- fèi máng吠厖
- máng méng厖蒙