注音ㄔㄨˇ ㄎㄨㄤˊ
楚狂

词语解释
楚狂[ chǔ kuáng ]
⒈ 《论语·微子》:“楚狂接舆歌而过孔子曰:'凤兮凤兮,何德之衰!'”邢昺疏:“接舆,楚人,姓陆名通,字接舆也。昭王时,政令无常,乃披发佯狂不仕,时人谓之楚狂也。”后常用为典,亦用为狂士的通称。
引证解释
⒈ 亦作“楚狂人”、“楚狂士”、“楚狂子”。
引《论语·微子》:“楚 狂 接舆 歌而过 孔子 曰:‘凤兮凤兮,何德之衰!’”
邢昺 疏:“接舆,楚 人,姓 陆 名 通,字 接舆 也。 昭王 时,政令无常,乃披髮佯狂不仕,时人谓之 楚 狂也。”
唐 韩愈 《芍药歌》:“花前醉倒歌者谁? 楚 狂小子 韩退之。”
清 顾炎武 《谒夷齐庙》诗:“楚 狂歌凤衰,荷蕢讥击磬。”
清 曹寅 《送程正路之黄陂》诗:“举轡 黄州 近,全身问 楚 狂。”
唐 李白 《庐山谣寄卢侍御虚舟》诗:“我本 楚 狂人,凤歌笑 孔丘。”
宋 苏轼 《梦中作寄朱行中》诗:“哀哉 楚 狂士,抱璞号空山。”
宋 辛弃疾 《贺新郎》词:“顾青山,与我何如耳,歌且和, 楚 狂子。”
国语辞典
楚狂[ chǔ kuáng ]
⒈ 春秋时楚国的隐士陆通。字接舆,因见楚昭王时政治混乱,佯狂不仕,时人谓之「楚狂」。后泛称佯狂者或狂放不拘的人。唐·李白〈庐山谣寄卢侍御虚舟〉诗:「我本楚狂人,凤歌笑孔丘。」
引《论语·微子》:「楚狂接舆,歌而过孔子。」
分字解释
- 楚狂接舆歌而过孔子曰:“凤兮!”
相关词语
- wú tóu chǔ wěi吴头楚尾
- yī qīng èr chǔ一清二楚
- chǔ zhì楚制
- chǔ cí jí zhù楚辞集注
- chǔ lín楚林
- chǔ biàn楚卞
- chǔ cí楚辞
- yuè fú chǔ yǐ越凫楚乙
- chǔ yàn楚艳
- chǔ wáng fēng楚王风
- chǔ kuáng楚狂
- chǔ xiù yáo jī楚岫瑶姬
- chǔ nòng wú chuī楚弄吴吹
- chǔ lì楚丽
- chǔ wū楚巫
- chǔ chǔ kě lián楚楚可怜
- jiàn chǔ谏楚
- chǔ zhú chén楚逐臣
- chǔ bāng楚邦
- chǔ jiǎo楚徼
- dié liàn fēng kuáng蝶恋蜂狂
- kuáng miù狂谬
- kuáng yín lǎo jiān狂吟老监
- kuáng fàng狂放
- kuáng móu狂谋
- kuáng qiě狂且
- kuáng xìng狂悻
- chī kuáng痴狂
- bèi kuáng悖狂
- kuáng hōng làn zhà狂轰滥炸
- kuáng diān狂颠
- kuáng fēng nù háo狂风怒号
- kuáng zì狂恣
- kuáng hūn狂昏
- dā xǐ ruò kuáng大喜若狂
- kuáng zhì狂瘈
- kuáng zhāng狂獐
- kuáng chén狂尘
- kuáng quán狂泉
- kuáng cháo狂潮