注音ㄗㄨㄛˇ ㄕˇ
佐史

词语解释
佐史[ zuǒ shǐ ]
⒈ 汉代地方官署内书佐和曹史的统称。
引证解释
⒈ 汉 代地方官署内书佐和曹史的统称。
引《汉书·百官公卿表上》:“百石以下有斗食、佐史之秩,是为少吏。”
颜师古 注引《汉官名秩簿》:“佐史,月俸八斛也。”
《后汉书·光武纪上》:“﹝ 光武 ﹞镇慰州郡。所到部县,輒见二千石、长吏、三老、官属,下至佐史。”
李贤 注引《续汉志》:“每刺史皆有从事史、假佐;每县各置诸曹掾史。”
分字解释
- 本周早些时候,司职攻击型中场的宇佐美贵史成为了拜仁慕尼黑历史上的第一名日本外援,他的签约也续写了亚洲球员在欧洲赛场上的成功案例。
- 还证明了令史与史有直接隶属关系,并可称为佐,而且与狱史是同官异称。
相关词语
- lì zuǒ吏佐
- xián zuǒ贤佐
- èr zuǒ贰佐
- xié zuǒ协佐
- qiān zuǒ佥佐
- liáo zuǒ僚佐
- zuǒ huān佐欢
- jūn chén zuǒ shǐ君臣佐使
- yuàn zuǒ掾佐
- qǐ zuǒ启佐
- zuǒ quàn佐券
- zuǒ shǐ佐使
- yì zuǒ翊佐
- zuǒ yòu佐佑
- jiǎ zuǒ假佐
- chén zuǒ臣佐
- zuǒ lǐ佐理
- tíng zuǒ亭佐
- xiàn zuǒ县佐
- liáng zuǒ良佐
- shǐ dié史谍
- yuàn shǐ掾史
- lián shǐ zhǐ连史纸
- shǐ lùn史论
- bài shǐ稗史
- lìng shǐ令史
- sēng shǐ僧史
- wén míng xiǎo shǐ文明小史
- tuó cān yuán shǐ鼍参鼋史
- bìng shǐ病史
- shǐ gōng史功
- gōng shǐ公史
- wén xué shǐ文学史
- zá shǐ杂史
- lài ér cì shǐ癞儿刺史
- rú shǐ儒史
- gǔ shǐ鼓史
- wén shǐ文史
- shǐ wū史巫
- tòng shǐ痛史