注音ㄒㄨㄢˊ ㄉㄨㄥ
玄冬

词语解释
玄冬[ xuán dōng ]
⒈ 冬天;冬季。
引证解释
⒈ 冬天;冬季。
引《汉书·扬雄传上》:“於是玄冬季月,天地隆烈。”
颜师古 注:“北方色黑,故曰玄冬。”
唐 韩愈 《明水赋》:“或将祀圆丘于玄冬,或将祭方泽于朱夏。”
明 刘基 《送陈庭学之成都卫照磨任》诗:“长夏雪山连 太白,玄冬热海蒸坤维。”
清 孙枝蔚 《与李岸翁潘江如》诗:“玄冬纵苦漫漫夜,转眼须臾斗柄东。”
国语辞典
玄冬[ xuán dōng ]
⒈ 冬日。
引《文选·扬雄·羽猎赋》:「于是玄冬季月,天地隆烈。」
《文选·刘桢·赠五官中郎将诗四首之二》:「自夏涉玄冬,弥旷十余旬。」
分字解释
- 如东晋张望《贫土诗》:“玄冬无暖褐。”
相关词语
- xuán xiàng玄象
- jí xuán汲玄
- xuán sè玄色
- xuán shuāng玄霜
- xuán chuān玄川
- xuán quán玄泉
- xuán tóng玄同
- xuán jǐng玄景
- xuán jī玄机
- xuán shēn玄参
- xuán miǎn玄冕
- xuán zhù玄箸
- xuán yuán玄元
- xuán yùn玄韵
- sān xuán三玄
- xuán wǔ sī mǎ玄武司马
- xuán dìng玄定
- xuán qīng玄青
- xuán gé玄蛤
- xuán shèng玄圣
- dōng xùn冬训
- zhōng dōng中冬
- kāi dōng开冬
- mù dōng暮冬
- dōng jìn冬禁
- gǔ dōng骨冬
- dà dōng大冬
- dōng láo冬醪
- wú dōng lì xià无冬历夏
- èr bù lóng dōng二不隆冬
- hēi gǔ lóng dōng黑古龙冬
- dōng fēng冬风
- zhòng dōng仲冬
- dōng niàng冬酿
- dōng zhān冬粘
- dōng fú冬服
- dōng yī冬衣
- mài dōng麦冬
- níng dōng凝冬
- dōng tiān lǐ de chūn tiān冬天里的春天