注音ㄒㄨㄢ ㄌㄤˇ
宣朗

词语解释
宣朗[ xuān lǎng ]
⒈ 彰明;明朗。
引证解释
⒈ 彰明;明朗。
引《国语·楚语下》:“古者民神不杂,民之精爽不携贰,而又能齐肃衷正,其智能上下比义,其圣能光远宣朗。”
韦昭 注:“朗,明也。”
三国 魏 曹植 《谢妻改封表》:“洪施遂隆,既荣枝榦,猥復正臣妃为 陈妃,光曜宣朗,非妾妇惷愚所当蒙被。”
宋 朱熹 《斋居感兴》诗之一:“皇牺 古神圣,妙契一俯仰。不待窥马图,人文已宣朗。”
明 李东阳 《会试录序》:“我国家天造之初,气化浑厚,歷数十年,渐以宣朗。又数十年,而条制之精明、典仪之賁饰已极。”
章炳麟 《辨诗》:“然七言在 陈 隋,气亦宣朗,不杂传记名物之言。”
分字解释
※ "宣朗"的意思解释、宣朗是什么意思由诗词六六汉语词典查词提供。
相关词语
- xuān yǐn宣饮
- kǒng xuān孔宣
- xuān zhāo宣招
- zhòng xuān lóu仲宣楼
- xuān qǔ gōng宣曲宫
- xuān shì宣誓
- xuān dǎo宣导
- xuān xié宣协
- xuān chàng宣畼
- xuān dá宣答
- xuān shuō宣说
- huī xuān恢宣
- jiàng xuān降宣
- xuān rǎn宣染
- xuān chàng宣鬯
- xuān zàng宣葬
- xuān zhǎn宣展
- xuān zhù宣助
- xuān lài宣勑
- chàng xuān鬯宣
- zhēn lǎng贞朗
- lǎng jié朗洁
- lǎng yǒng朗咏
- shū méi lǎng mù疏眉朗目
- lǎng yào朗曜
- lǎng yù朗玉
- shén qīng qì lǎng神清气朗
- lǎng jié朗节
- míng lǎng lǎng明朗朗
- lǎng jìng朗浄
- lǎng liè朗烈
- kuò lǎng阔朗
- guāng lǎng洸朗
- kàng lǎng抗朗
- yīn lǎng阴朗
- liáo lǎng辽朗
- hé lǎng和朗
- kè lǎng克朗
- tāo lǎng滔朗
- guāng lǎng lǎng光朗朗