注音ㄒㄨㄢ ㄌㄤˇ
宣朗

词语解释
宣朗[ xuān lǎng ]
⒈ 彰明;明朗。
引证解释
⒈ 彰明;明朗。
引《国语·楚语下》:“古者民神不杂,民之精爽不携贰,而又能齐肃衷正,其智能上下比义,其圣能光远宣朗。”
韦昭 注:“朗,明也。”
三国 魏 曹植 《谢妻改封表》:“洪施遂隆,既荣枝榦,猥復正臣妃为 陈妃,光曜宣朗,非妾妇惷愚所当蒙被。”
宋 朱熹 《斋居感兴》诗之一:“皇牺 古神圣,妙契一俯仰。不待窥马图,人文已宣朗。”
明 李东阳 《会试录序》:“我国家天造之初,气化浑厚,歷数十年,渐以宣朗。又数十年,而条制之精明、典仪之賁饰已极。”
章炳麟 《辨诗》:“然七言在 陈 隋,气亦宣朗,不杂传记名物之言。”
分字解释
※ "宣朗"的意思解释、宣朗是什么意思由诗词六六汉语词典查词提供。
相关词语
- xuān shèng宣圣
- xuān bèi宣备
- xuān gàn宣干
- xuān jiào宣教
- xuān qià宣洽
- xuān huā fǔ宣花斧
- xuān yóu宣犹
- jié xuān节宣
- xuān wèi宣慰
- zhū xuān朱宣
- xuān shěng宣省
- jiā xuān夹宣
- xuān chà宣差
- xuān tǔ宣吐
- xuān píng mén宣平门
- xuān wèi sī宣慰司
- xuān shuō宣说
- xuān pái宣牌
- xuān zhèng mén宣政门
- xuān qǔ宣取
- hóng lǎng鸿朗
- huàng lǎng滉朗
- míng lǎng lǎng明朗朗
- lǎng chè朗澈
- lǎng xiào朗啸
- bù lǎng lǎng不朗朗
- zhuó lǎng卓朗
- huǎng lǎng晃朗
- lǎng lǎng qián kūn朗朗乾坤
- cōng lǎng聪朗
- lǎng yú朗榆
- bǐng lǎng炳朗
- lǎng chàng朗鬯
- yuān lǎng渊朗
- lǎng dàn朗旦
- lǎng zhú朗烛
- yuè lǎng fēng qīng月朗风清
- xuān lǎng宣朗
- yīn lǎng阴朗
- kuàng lǎng旷朗