注音ㄊㄨㄥˊ ㄖㄨˊ
童孺

词语解释
童孺[ tóng rú ]
⒈ 儿童;幼年。
⒉ 指阅世未深的青年。
引证解释
⒈ 儿童;幼年。
引汉 蔡邕 《童幼胡根碑》:“嗟童孺之夭逝兮,伤慈母之肝情。”
《南史·范元琰传》:“元琰 时童孺,哀慕尽礼。”
唐 储光羲 《贻王侍御出台掾丹阳》诗:“纷吾家 延州,结友在童孺。”
清 汪琬 《跋<拟明史侯岐曾传>后》:“指书生为强寇,丽童孺以极刑,勾连瓜蔓,抄掠不已。”
⒉ 指阅世未深的青年。
引宋 范仲淹 《上执政书》:“远恶之官,多在寒族;权贵之子,鲜离上国。况百司者,朝廷之纲纪,风教之户牖,咸在童孺,曾无激扬。”
分字解释
※ "童孺"的意思解释、童孺是什么意思由诗词六六汉语词典查词提供。
相关词语
- niú tóng牛童
- xiá zhì xùn tóng狎雉驯童
- tóng gōng童工
- tóng láng童稂
- zhòng tóng重童
- tóu tóng chǐ huò头童齿豁
- lián hé guó ér tóng jī jīn huì联合国儿童基金会
- fǎn lǎo guī tóng返老归童
- qín tóng琴童
- xiāng tóng香童
- tóng guān童观
- ān tóng安童
- shí jīng tóng zǐ十经童子
- qí tóng耆童
- tóng sǒu童叟
- tóng zhì童稚
- wán tóng顽童
- tóng yǎng童养
- tíng tóng亭童
- ní tóng zǐ尼童子
- rú ruò孺弱
- gū rú孤孺
- chōng rú冲孺
- yāo rú幺孺
- huáng kǒu rú zǐ黄口孺子
- yīng rú婴孺
- rú qǐ孺企
- rú yīng孺婴
- rú zǐ niú孺子牛
- rú tíng孺亭
- hé rú和孺
- fù rú妇孺
- rú méng孺蒙
- fù rén rú zǐ妇人孺子
- lǎo rú老孺
- tiáo rú髫孺
- rú yuè孺月
- rú zǐ huān孺子欢
- rú rén孺人
- rú bǎo孺褓