注音ㄕㄨ ㄖㄨㄥˇ
疏冗

词语解释
疏冗[ shū rǒng ]
⒈ 亦作“疎冗”。
⒉ 粗率懒散。
⒊ 粗陋无用。
⒋ 闲散的职务或人员。
引证解释
⒈ 亦作“疎冗”。
⒉ 粗率懒散。
引《北史·序传·李璵》:“后 汝南王 悦 为 司州 牧, 悦 性质疏冗,情识不伦。”
宋 司马光 《与吴相书》:“光 疎冗之人,无一物可以为报。”
⒊ 粗陋无用。
引唐 韩愈 张籍 《会合联句》:“瘴衣常腥腻,蛮器多疎冗。”
⒋ 闲散的职务或人员。
引《资治通鉴·唐僖宗中和元年》:“臣备位諫官,至今未知圣躬安否,况疏冗乎!”
胡三省 注:“冗,散也。”
明 冯梦龙 《智囊补·上智·赵令郯》:“崇寧 初,分置敦宗院於三京,以居疎冗,选宗子之贤者蒞治。”
分字解释
※ "疏冗"的意思解释、疏冗是什么意思由诗词六六汉语词典查词提供。
相关词语
- fēng shū封疏
- cái shū zhì dà材疏志大
- shū là là疏辣辣
- shū shí疏食
- shū fú疏服
- fēn shū分疏
- shū dí疏涤
- xiě shū写疏
- àn shū暗疏
- shū chuǎn疏舛
- shū nì疏昵
- quán shū诠疏
- shū hū dà yì疏忽大意
- zhú shū bù竹疏布
- kuàng shū旷疏
- fú shū浮疏
- shū chù疏绌
- shū sàng疏丧
- shū wán疏玩
- tiān wǎng huī huī,shū ér bù lòu天网恢恢,疏而不漏
- bó rǒng驳冗
- guì rǒng贵冗
- rǒng zhí冗职
- chén rǒng尘冗
- rǒng fù冗赋
- láo rǒng劳冗
- yú rǒng愚冗
- rǒng huì冗秽
- tà rǒng阘冗
- rǒng zá冗杂
- fán rǒng繁冗
- qū qū rǒng rǒng区区冗冗
- shū rǒng疏冗
- rǒng dú冗渎
- wán rǒng顽冗
- rǒng zhuó冗浊
- cuǒ rǒng脞冗
- rǒng ruò冗弱
- rǒng yàn冗厌
- rǒng chuò冗龊