注音ㄕㄢˋ ㄇ一ㄥˊ
擅名

词语解释
擅名[ shàn míng ]
⒈ 僭越名分。
⒉ 享有名声。
引证解释
⒈ 僭越名分。
引《韩非子·外储说右下》:“入 齐 则独闻 淖齿 而不闻 齐王,入 赵 则独闻 李兑 而不闻 赵王。故曰:人主不操术,则威势轻而臣擅名。”
汉 董仲舒 《春秋繁露·竹林》:“司马 子反 为其君使,废君命,与敌情,从其所请,与 宋 平,是内专政而外擅名也。专政则轻君,擅名则不臣。”
⒉ 享有名声。
引《晏子春秋·问上四》:“是上独擅名,而利下流也。”
唐 钱起 《送陆贽擢第还苏州》诗:“乡路归何早, 云间 喜擅名。”
《二刻拍案惊奇》卷二:“妙观 道:‘奴家偶以小艺擅名国中,不想遇着高手。’”
清 王士禛 《池北偶谈·谈艺二·杜律细》:“芜湖 萧尺木 云从,以画擅名 江 左。”
分字解释
- 若有先知擅敢托我的名说我所未曾吩咐他说的话,或是奉别神的名说话,那先知就必治死。
相关词语
- shàn qiáng擅强
- shàn bǐng擅柄
- shè wēi shàn shì摄威擅势
- shàn biàn擅便
- shàn zuò wēi fú擅作威福
- háo shàn豪擅
- shàn chǎng擅场
- shàn hòu擅厚
- shàn xī擅夕
- shàn duàn擅断
- shàn shēng擅声
- tān shàn贪擅
- shàn míng擅名
- shàn fù擅赋
- shàn hè zhuān qiū擅壑专丘
- shàn lí zhí shǒu擅离职守
- shàn zì擅自
- shàn gòu擅构
- shàn tuì擅退
- shàn zì擅恣
- gù míng sī yì顾名思义
- míng piàn名片
- lǐ míng理名
- yī wén bù míng一文不名
- xiū míng休名
- zhèng míng shī正名师
- fù míng附名
- míng fù名父
- kē míng cǎo科名草
- cè míng jiù liè策名就列
- chòu míng zhāo zhù臭名昭著
- chuí míng垂名
- nán míng难名
- míng shī chū gāo tú名师出高徒
- huī míng徽名
- dǐ míng砥名
- wén míng sàng dǎn闻名丧胆
- shēn xiǎn míng yáng身显名扬
- gōng míng工名
- míng chuí wàn gǔ名垂万古