注音ㄑ一ㄥ ㄊㄨㄥˊ
青桐

词语解释
青桐[ qīng tóng ]
⒈ 树木名。即梧桐。因其皮青,故称。
引证解释
⒈ 树木名。即梧桐。因其皮青,故称。
引南朝 梁 庾肩吾 《谢赉槟榔启》:“色譬青桐,不生空井。”
北魏 贾思勰 《齐民要术·种槐柳楸梓梧柞》“梧桐”自注:“今人以其皮青,号曰‘青桐’也。”
唐 李颀 《题僧房双桐》诗:“青桐双拂日,傍带凌霄花。”
元 袁桷 《庐陵刘老人百一歌》:“手种青桐百尺长,笑指截取谐宫商。”
分字解释
- 青桐现在正在休息,专心照料孩子,她希望以后再工作,但想当一名作家。
- “我们这代人的眼界更加宽广,与我们的父母相比,获取信息的渠道也更多,”青桐表示。
相关词语
- qīng kào青靠
- qīng wéi青帏
- qīng zhòu青甃
- chī qīng吃青
- qīng yíng青莹
- qīng tóng dà jūn青童大君
- qīng chī青螭
- qīng hǎi cōng青海骢
- qīng bì青币
- qīng qiū青秋
- qīng lǜ青律
- qīng lǐ shū青李书
- sān qīng tuán三青团
- qīng sōng zhái青松宅
- qīng tóng jìng青铜镜
- qīng ní fàn青泥饭
- qīng guī青规
- yù yù qīng qīng郁郁青青
- què qīng确青
- qīng xī青怸
- léi tóng雷桐
- tóng fèng桐凤
- tóng léi桐雷
- huáng tóng黄桐
- cì tóng刺桐
- tóng gōng桐宫
- tóng cuàn桐爨
- xián tóng弦桐
- fán tóng樊桐
- tóng zǐ桐子
- tóng bǎi gōng桐柏宫
- tóng yè fēng dì桐叶封弟
- pāo tóng泡桐
- kōng tóng空桐
- chēng tóng赪桐
- tóng zǐ桐梓
- tán tóng檀桐
- tóng guī桐圭
- tóng jiāng桐江
- tóng mù rén桐木人