弘扬国学 · 传承文化
诗词六六
搜索
主菜单
字典
词典
成语
组词
单词
诗词
汉语词典
诗词六六
汉语词典
秦圣
秦圣的意思
qín
shèng
秦圣
拼音
qín shèng
注音
ㄑ一ㄣˊ ㄕㄥˋ
繁体
秦聖
词语解释
秦圣
[ qín shèng ]
⒈ 对秦始皇的尊称。
引证解释
⒈ 对 秦始皇 的尊称。
引
《史记·秦始皇本纪》:“秦圣 临国,始定刑名,显陈旧章。”
分字解释
qin
秦
sheng
圣
造句
推脱不过,老秦只好默默地换上了王可圣的雨衣。
王可圣边说边急忙脱下自己的雨衣,披在老秦的肩头。
王可圣摸了一下老秦的肩头。
※ "秦圣"的意思解释、秦圣是什么意思由
诗词六六
汉语词典查词提供。
近音词、同音词
qīn shēng
亲生
qín shēng
秦声
qín shēng
擒生
qǐn shéng
寝绳
词语组词
秦
字组词
圣
字组词
相关词语
qín zhēng zhào sè
秦筝赵瑟
qín rén cè
秦人策
qín yú wàng
秦余望
qín zhù
秦柱
qín huān jìn ài
秦欢晋爱
shì tóng qín yuè
视同秦越
qín hàn zǐ
秦汉子
qín lì
秦隶
qín jí liǎo
秦吉了
qín lǒng
秦陇
qín yuán
秦原
qín tíng lǎng jìng
秦庭朗镜
qín qiāng
秦腔
qín jiā
秦嘉
qín rén
秦人
qín gòu
秦垢
xián qín
咸秦
qín dì nǚ
秦帝女
qín bì
秦璧
qín tóng
秦铜
shèng hǎi
圣海
chū shèng rù shén
出圣入神
yù shèng
毓圣
xīn shèng
新圣
shèng kǎo
圣考
dǔ shèng
笃圣
shèng jīng xián zhuàn
圣经贤传
dà chéng zhì shèng xiān shī
大成至圣先师
shèng zhēn
圣真
shèng wén
圣文
shèng liáng
圣良
lì cháo shèng xùn
历朝圣训
shèng shǒu
圣手
shèng dé
圣德
dōng fāng shèng rén
东方圣人
zhòng shèng
众圣
shèng shī
圣师
shèng lǜ
圣虑
shèng lüè
圣略
sú shèng
俗圣
词语词性
名词
动词
形容词
副词
拟声词
助词
连词
介词
代词
疑问词
数词
量词
数量词
词语组合
AABB式
ABAB式
A里AB式
AABC式
ABAC式
ABCA式
ABBC式
ABCB式
ABCC式
ABB式
AAB式
AA式
词语组词
生肖
四季
数字
动物
植物
颜色
方位
味道
自然
身体
武器
季节
节日
写山
写水
写花
写鸟
自然
节气