弘扬国学 · 传承文化
诗词六六
搜索
主菜单
字典
词典
成语
组词
单词
诗词
汉语词典
诗词六六
汉语词典
秦圣
秦圣的意思
qín
shèng
秦圣
拼音
qín shèng
注音
ㄑ一ㄣˊ ㄕㄥˋ
繁体
秦聖
词语解释
秦圣
[ qín shèng ]
⒈ 对秦始皇的尊称。
引证解释
⒈ 对 秦始皇 的尊称。
引
《史记·秦始皇本纪》:“秦圣 临国,始定刑名,显陈旧章。”
分字解释
qin
秦
sheng
圣
造句
推脱不过,老秦只好默默地换上了王可圣的雨衣。
王可圣边说边急忙脱下自己的雨衣,披在老秦的肩头。
王可圣摸了一下老秦的肩头。
※ "秦圣"的意思解释、秦圣是什么意思由
诗词六六
汉语词典查词提供。
近音词、同音词
qīn shēng
亲生
qín shēng
秦声
qín shēng
擒生
qǐn shéng
寝绳
词语组词
秦
字组词
圣
字组词
相关词语
qín bēi
秦碑
qín chéng
秦成
hú qín
胡秦
fàn qín
饭秦
qín nǚ
秦女
qín wàng
秦望
qín rén cè
秦人策
qín héng
秦蘅
qín qiú
秦裘
qín hǎi
秦海
qín tíng zhī kū
秦庭之哭
qín zhuàn
秦篆
qín yōng
秦雍
qín huái
秦淮
qín guó
秦虢
qín lǒng
秦陇
qín jìng
秦镜
qín shù chǔ tiān
秦树楚天
qín chéng
秦城
xī qín qiāng
西秦腔
yǎn shèng gōng
衍圣公
wén shèng
文圣
xī fāng shèng rén
西方圣人
shèng jiǎn
圣蠒
yǔ shèng
予圣
shèng wǔ
圣武
bǐ shèng
笔圣
hòu shèng
后圣
shèng mǔ shén huáng
圣母神皇
shèng tǒng
圣统
qī shèng dāo
七圣刀
shèng rén zhī nián
圣人之年
shèng sī
圣思
yàn tǎ shèng jiào xù
雁塔圣教序
shèng chén
圣臣
shèng mǔ
圣母
fán shèng
凡圣
zhì shèng
至圣
shèng gū
圣姑
míng shèng
明圣
词语词性
名词
动词
形容词
副词
拟声词
助词
连词
介词
代词
疑问词
数词
量词
数量词
词语组合
AABB式
ABAB式
A里AB式
AABC式
ABAC式
ABCA式
ABBC式
ABCB式
ABCC式
ABB式
AAB式
AA式
词语组词
生肖
四季
数字
动物
植物
颜色
方位
味道
自然
身体
武器
季节
节日
写山
写水
写花
写鸟
自然
节气